Bạch Ngọc Khuyết vừa nghe xong, bị doạ sợ, chợt xoay người ôm chặt lấy
một gốc cây bên cạnh, lắp bắp nói: "Suất Suất... Suất điện! Không không! Ta không muốn đến đó, kẻ xấu Khương Tử Nha kia ở đó, hắn... Hắn sẽ đánh chết ta, người ta không muốn đi chịu chết! Ô ô... Có thể... Có thể
không đi không?"
Nhìn ánh mắt Văn Trọng càng ngày càng lạnh, Bạch Ngọc Khuyết lúng túng,
chầm chậm thả cái cây đang đung đưa trong gió kia ra. Lúc nãy nàng liều mạng hướng Suất điện chạy, chỉ vì muốn tìm Văn đại soái ca che chở,
hiện tại, mình vừa được an toàn, có chết cũng không đi vào chỗ nguy hiểm kia, nàng còn chưa quên, chủ nhân của thân thể này chết trên tay ai a.
Văn Trọng nhịn lại nhịn, nén khó chịu, nói: "Sáng mai, ta phải thống
lĩnh đại quân tới Nam Cương, hôm nay là cơ hội cuối cùng của ngươi."
Bạch Ngọc Khuyết sững sốt, liền hiểu, thì ra Văn Trọng đang ngầm giúp
mình, cho nên trước khi hắn đi, mang mình tới trước mặt Trụ vương, nhằm
tuyên cáo mình ở trong vòng bảo hộ của hắn.
Dù sao, mình mặc dù là yêu, nhưng pháp lực thấp kém, ngay cả gà mờ còn
không bằng, vốn tu vi tỳ bà tinh không cao, hiện tại thân thể lại bị
Bạch Ngọc Khuyết không biết pháp thuật chiếm đi, tu vi lúc đầu lại giảm
đi một nửa.
Bạch Ngọc Khuyết tuy rằng học chút phép thuật phòng thân, nhưng một khi
gặp phải cao thủ, sẽ rơi vào tình thế khó khăn, hoàng cung lục đục nguy
cơ tứ phía, hơn nữa Trụ vương đối với nàng lại có hứng thú, chỉ cần Văn
Trọng vừa đi, tình cảnh của nàng liền trở nên hết sức gian nan, nhưng
nếu tất cả mọi người biết Bạch Ngọc Khuyết có Văn Trọng
- chỗ dựa lợi
hại như vậy, tuyệt đối không ai dám đến trêu chọc.
Huống hồ, nếu Văn Trọng nói muốn dẫn nàng đi, tức là hắn đã chắc chắn
không cho Khương Tử Nha thương tổn nàng. Suy nghĩ rõ ràng, Bạch Ngọc Khuyết liền cảm động một hồi, gật đầu thật mạnh, lập tức cao hứng,
không kìm kiềm chế được quay qua Văn Trọng triển khai giọng hát cao vút, hát: "Em là một người dân, nha hắc... Lúc này em rất vui~"
Lại nghe thấy giai điệu quen thuộc, gân xanh trên trán Văn Trọng kịch
liệt nứt ra, lập tức xoay người, nhanh chân rời đi, còn đồng chí Bạch
Ngọc Khuyết có chứng hay quên không sợ chết hí ha hí hửng đi theo, vừa
chạy chậm vừa nhỏ giọng ngâm nga: "Thật cao hứng... Yêu sao yêu sao yêu a yêu hắc..."
Trong Suất điện, lúc này là cảnh tượng một phái học giả đang toạ đàm
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!