Chương 18: Văn trọng biết bị bôi đen

Văn Trọng nhíu mày, lạnh lùng nói: "Đợi đã!"

Dương Tiễn làm bộ không nghe thấy, nhanh chóng kéo Bạch Ngọc Khuyết đi

về phía trước, Văn Trọng cười lạnh, duỗi tay phải ra, thản nhiên điểm

một điểm hướng về "Hao Thiên Khuyển" đang bị lôi kéo, thân hình to lớn"Hao Thiên Khuyển" đột nhiên nổi lên một trận biến hóa, trong nháy mắt,

hiện ra thân hình và khuôn mặt héo úa Bạch Ngọc Khuyết.

Thấy phép thuật bị nhìn thấu, mặt Dương Tiễn biến sắc, biết không đấu

lại Văn Trọng, quay đầu nhìn Văn Trọng cười ha hả nói: "Ha ha, Văn sư

huynh, ngươi quả nhiên lợi hại, không hổ là một trong những đệ tử ưu tú

nhất đời thứ ba Tiệt giáo! Sư đệ vừa nãy chỉ muốn cùng tiểu yêu này vui

đùa một chút, sư huynh sẽ không để tâm chứ!" Nói xong, không đợi Văn

Trọng mắt đao phóng tới, nhanh chóng triển khai phép thuật, "Vèo" một

thoáng chuồn mất, Văn Trọng cũng không thèm để ý tới.

Trải qua gian khổ, Bạch Ngọc Khuyết cuối cùng cũng khôi phục hình người, phản ứng đầu tiên của nàng là đưa tay sờ cái cổ đang đau dữ dội, phát

hiện có vết máu, không khỏi "Ô ô" khóc lên.

Thấy mặt Văn Trọng không hề cảm xúc đứng ở một bên nhìn mình, nàng nhất

thời hai ba bước vọt tới, ôm chặt lấy nam tử lạnh lùng lúc này xem ra

rất có cảm giác an toàn, than vãn: "Ô ô —— Văn Trọng, sao giờ ngươi mới

đến á?! Ta sợ ngươi không nhận ra ta, ô ô... Cảm ơn ngươi! Cảm ơn

ngươi! Ôi —— đau chết ta rồi, ô ô..."

Khóc rống lên, một nửa là bởi vì đau đớn, một nửa là bởi gì mấy ngày nay liên tiếp bị kinh hách hù dọa, giờ khắc này tất cả khủng hoảng ủy

khuất đồng thời bạo phát ra, đây là lần thứ nhất kể từ khi Bạch Ngọc

Khuyết xuyên qua tới nay, khóc như đứa bé oan ức.

Cả người Văn Trọng cứng đờ, lần đầu tiên trong đời, bị một cô gái, thật

ra là một nữ yêu, ôm thân mật như vậy, trong nháy mắt trong lòng hắn

dâng lên một luồng cảm giác kỳ dị không nói ra được, hắn dương tay định

đẩy tiểu yêu gan to bằng trời ra.

Nhưng trong nháy mắt, thấy tiểu yêu trong lúc vô tình lộ ra làn da mềm

mại phấn nộn, có một chỗ da thịt rách nát, một giọt máu đỏ chậm rãi chảy ra, chạy vào áo trắng bên trong, như là trong một khung cảnh tuyết

trắng lại thấy được một bông mai đỏ, càng có mấy phần yêu diễm!

Thật ra, đối với Văn Trọng, cuộc đời quanh năm chiến trường chém giết,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!