Người xưa có câu: Người ngốc có phúc của người ngốc. Lời này quả nhiên không sai.
Bạch Ngọc Khuyết chưa chạy được bao xa, đột nhiên mắt sáng lên, trong đôi mắt ấy nhất thời tỏa ra một tia ý mừng vô tận!
Phía trước, xuyên qua tầng tầng lớp lớp tán lá cây, dáng người cao to
kiên cường sừng sững đang đi tới, không phải Văn Trọng thì là ai chứ!
Bạch Ngọc Khuyết mừng muốn khóc, nàng vẫy tay hô lớn: "Văn Trọng! Văn
——!" Một lời chưa dứt, bỗng nhiên Bạch Ngọc Khuyết không phát ra được
tiếng nào, một đạo ánh sáng lóe lên, thân hình của nàng đột nhiên phát
sinh ra biến hóa!
Lúc này, đâu còn cô gái trẻ áo trắng chứ, rõ ràng là một con vật lông dài màu vàng, uy phong lại đẹp đẽ Hao Thiên Khuyển!
Văn Trọng hôm nay tiến cung, một phần là vì xác định an bài cuối cùng
việc thảo phạt Nam Cương, mặt khác là vì tiểu yêu quái coi trời bằng
vung kia đã gần hai ngày không đi thái sư phủ quét tước, hắn rất hiểu
tiểu yêu quái kia, nàng tuyệt đối không dám tùy ý ngỗ nghịch mình, nên
mới chắc chắn sẽ không vô duyên vô cớ "Nghỉ việc", chắc là xảy ra chuyện gì đi?
Liên tưởng đến Khương Tử Nha hai ngày này vừa vặn tiến cung giảng giải
dưỡng sinh thuật cho Trụ vương và quần thần, Văn Trọng thầm nghĩ: Chẳng
lẽ tiểu yêu quái kia bị Khương Tử Nha bắt đi rồi? Nếu đúng như thế, cái
mạng nhỏ kia của nàng e rằng nguy hiểm rồi!
Tiểu yêu này tuy rằng tình cờ trợ trụ vi ngược, nhưng cũng không xấu
xa, tuy thỉnh thoảng có chút khôn vặt, nhưng tâm địa coi như không tệ,
yêu tinh như vậy vô duyên vô cớ mất mạng, làm cho mình có chút không
đành lòng.
Văn Trọng đáy lòng thuyết phục chính mình tiến cung. Cũng không biết, ý nghĩ này của hắn nếu như bị toàn bộ Tu Tiên giới cùng yêu giới biết
được, chắc chắn phải kinh ngạc trợn mắt!
Chỉ vì ngày xưa Văn thái sư lãnh huyết vô tình, nhìn thấy yêu tinh như
thấy kẻ thù, từ lúc nào, lại bắt đầu quan tâm tới sống chết của một tiểu yêu! Thói đời, thật phải biến đổi rồi.
Vừa tiến cung, Văn Trọng vừa hướng về Suất điện đi, vừa suy nghĩ nếu như tiểu yêu kia thật sự bị Khương Tử Nha bắt được, nên làm gì để cứu cái
mạng nhỏ của nàng lại.
Không ngờ, hắn vừa đi tới, đột nhiên nghe được thanh âm quen thuộc cách
đó không xa, hưng phấn kêu lớn tên của mình! Trong lòng Văn Trọng chấn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!