Bạch Ngọc Khuyết trong nháy mắt đột nhiên tỉnh ngộ, chẳng trách vừa nãy
mình rõ ràng đã thi pháp xong xuôi, nhưng trên đường lại thay đổi chỗ
cần đến, đứng ngay hậu hoa viên, nàng lúc đầu còn tưởng Thuấn Di quyết
có chỗ sơ suất, thì ra là tên Dương Tiễn giở trò quỷ!
Tài nghệ không bằng người, chuồn êm không được, Bạch Ngọc Khuyết triệt
để bỏ tâm tư, trước mắt, co được dãn được mới là đạo lí làm người, nàng nhanh chóng suy nghĩ xong xuôi, cười rạng rỡ giải thích: "Ôi Dương đệ
đệ, người ta chỉ là đói bụng thôi mờ, cho nên mới muốn trở về ăn cơm,
nếu ngươi đói bụng, ta mời ngài ăn cơm có được hay không?"
Dương Tiễn bị thanh âm "Dương đệ đệ" kinh sợ đến mức liên tiếp đánh vài cái run cầm cập! Da gà trên người tranh nhau nổi lên!
Hắn đường đường một thế hệ mỹ thiếu niên oai phong lẫm liệt! Đại Danh
Đỉnh đỉnh! Một trong những đệ tử đắc ý nhất của Ngọc Đỉnh Chân Nhân! Có
thiên phú nhất trong đám đệ tử Xiển giáo đời thứ ba, thiếu niên tuấn
kiệt thực lực mạnh mẽ nhất! Lại bị tiểu yêu quái này xưng hô ghê tởm
đến mất hình tượng như thế!
Nếu chuyện này lan truyền ra ngoài, thế nào cũng thành chuyện cười, hắn
sẽ bị nhóm các sư huynh sư đệ đồng môn cười chết mất! Tưởng tượng đến
cảnh mình bị mấy sư huynh đệ bất lương kia bao quanh vây nhốt, mồm năm
miệng mười gọi hắn "Dương đệ đệ~", lưng Dương Tiễn trong khoảnh khắc vô
thanh vô tức ướt đẫm!
Hắn bất thình lình rùng mình lạnh lẽo, nhanh chóng hoàn hồn, hung tợn
trừng mắt Bạch Ngọc Khuyết nói: "Ta cảnh cáo ngươi! Tiểu yêu quái, ngươi nếu như còn dám xưng hô tiểu gia lung tung nữa, cẩn thận tiểu gia lấy
nội đan ngươi ra, cho Hao Thiên Khuyển ăn!"
Bạch Ngọc Khuyết sợ hết hồn, trong lòng cười thầm, yên lặng nhớ kỹ chỗ
đau của Dương Tiễn, nhưng trên mặt làm ra một bộ khúm núm nói: "Ồ dạ dạ
~! Người ta không dám nữa, ngươi muốn người ta gọi ngươi như thế nào,
người ta sẽ gọi ngươi như thế đó, như vậy được chưa?"
Cố ý xem nhẹ âm điệu hề hề lấy lòng kia, Dương Tiễn thoả mãn gật đầu, vẻ mặt hoà hoãn lại, cười nói: "Ngươi tiểu yêu này, cũng có lúc coi như
thông minh, thấy ngươi tôn kính tiểu gia ta như thế, tiểu gia ta liền
miễn cưỡng thu ngươi làm nha hoàn vậy, về sau, ngươi hãy gọi ta chủ nhân đi." Dương Tiễn kiêu ngạo giương cằm đắc ý, giải quyết dứt khoát, không thèm hỏi ý kiến người trong cuộc Bạch Ngọc Khuyết.
Bạch Ngọc Khuyết khóe miệng điên cuồng co giựt: Chủ... Chủ... Chủ nhân?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!