Chương 12: Khương biểu thúc tiến cung rồi

Da đầu Bạch Ngọc Khuyết run lên, nhanh chóng không dấu vết rút bàn tay

đang mọc đầy da gà ra, thật ra hồi trước xem phim, nàng rất đồng cảm với Khương hậu có vận mệnh bi kịch thê thảm này.

Nhưng sau khi xuyên vào "bản mới", nàng sao cũng không thể đồng tình

được, nữ nhân bày ra bộ dáng đoan trang tao nhã, cũng không biết làm

sao, mỗi lần nàng nhìn Bạch Ngọc Khuyết cười, Bạch Ngọc Khuyết lại dựng tóc gáy, chẳng lẽ bởi vì mình xuyên qua mà nhân vật chuyển đổi, xuyên

qua thành đối thủ một mất một còn của Khương hậu sao?

Khương hậu cứ một mực đòi muốn kết thân với Bạch Ngọc Khuyết, cái gì

cũng hỏi, một bộ dáng hai ta đúng là bạn thân, Bạch Ngọc Khuyết cuối

cùng cũng mất kiên nhẫn, đột nhiên đứng lên nói: "Ôi... Đau bụng quá!

Nhất định là dì cả lão nhân gia đến rồi ~ thật không tiện nha, Hoàng hậu nương nương, ta phải nhanh đi chiêu đãi nàng..."

Khương hậu nghe xong không hiểu, mê mang nói: "—— dì cả?" Bạch Ngọc

Khuyết liền ôm bụng điên cuồng gật đầu: "Đúng vậy, đúng vậy! Chỉ có thể

là nàng mà thôi!"

Khóe mắt Khương hậu điên cuồng co giật, nàng rất có phong độ không vạch trần Bạch Ngọc Khuyết: Ngươi nói mình đang đau bụng, lại không phải đau ngực, ngươi ban ngày ban mặt ôm bộ ngực làm gì chứ! Thực sự là...

Bạch Ngọc Khuyết dường như không chú ý, vừa nãy hai tay nàng lơ đãng

trượt đi nên ôm sai vị trí, thấy mặt Khương hậu cứng ngắc, tưởng rằng

phong cách thần bí của mình hù dọa nàng, liền càng thêm dùng sức nâng

ngực nhỏ kêu to"Ôi ôi" nói:

"Ôi, đau bụng chết mất!! Xin lỗi Khương hậu nhé, ta đi trước một bước

đây..." Nói xong, không chờ Khương hậu trả lời, liền xoay người nhanh

chóng rời đi, chỉ để lại cho Khương hậu một bóng trắng chạy như bay...

Tỳ nữ tức giận bất bình nói: "Hoàng hậu nương nương, Ngọc tiểu thư này

thực thô tục không biết điều mà, chẳng qua nàng ỷ dựa vào hồ ly tinh kia thôi, liền ở trong cung nghênh ngang mà đi! Bây giờ lại không để ngài

vào trong mắt, thực sự là chọc tức chúng ta mà!"

Khương hậu khẽ mỉm cười, ánh mắt thâm thúy, khuôn mặt tao nhã: "Chỉ là

một con bé quê mùa ngu ngốc mà thôi, hôm nay nói chuyện một phen, đã

biết nàng cân lượng. Mấy ngày trước, trong cung còn đồn đại rằng nó

muốn câu dẫn đại vương, bây giờ nhìn lại, đại vương làm sao có khả năng

coi trọng loại người như nó chứ? Ha ha, loại ngu xuẩn này, còn không

đáng để bổn cung đặt trong lòng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!