Chương 11: Tiểu lâu la đi nhậm chức

Bạch Ngọc Khuyết ngượng ngùng cười hì hì, bà lão tiếp tục cười híp mắt hỏi: "Tiểu Ngọc cô nương, cô nương là người nơi nào?"

"Ách... Bà bà, lúc trước cháu ở phía nam Triều Ca, bây giờ chuyển đến

Triều Ca." Bạch Ngọc Khuyết trả lời qua loa đại khái, Hiên Viên cũng coi như ở phía nam đi, mình cũng không nói dối hoàn toàn nha ~

"Ồ ha ha, phía nam, được, phía nam tốt lắm, nhìn cô nương lớn lên mặt

mày thanh tú, quả nhiên là từ phía nam đến. Ha ha ha, Tiểu Ngọc cô

nương, năm nay cô bao nhiêu tuổi rồi?"

"Bà bà, cháu năm nay 19." Tiểu yêu nào đó che mặt rụt rè đáp, trong lòng nỗ lực trấn an chính mình, nếu như lỡ miệng nói ra số tuổi thật, dọa sợ lão nhân gia thì sao bây giờ, mình chỉ kính già yêu trẻ thôi... Aiz...

Ta thực là một yêu tinh thiện lương biết săn sóc mà, Bạch Ngọc Khuyết tự cảm động mình, lòng cảm khái, haiz, nàng cảm thấy mình thế nhưng tràn

đầy một khí thế anh dũng nhưng không ai biết đến.

"Ồ ha ha ha... 19 tốt lắm... Tiểu Ngọc cô nương, trong nhà còn có ai khác nữa không? Trong nhà có người lớn không?"

"Trong nhà còn có một tỷ tỷ." Tiểu yêu nào đó dừng một chút, cúi đầu e thẹn: "Người ta còn chưa kết hôn…"

Bà bà lấy được câu trả lời mình cần, hài lòng, khuôn mặt già nua xán lạn ngời ngời, "Ha ha ha" cười đến không ngậm miệng lại được.

Bạch Ngọc Khuyết thực không đành lòng đả kích lão bà nhiệt tình không

ngớt này, nhưng sợ bị hiểu lầm, chỉ lắp bắp nói: "À ừm... Bà bà, kỳ

thực, cháu... cháu chỉ đến đây tìm thái sư làm nô tỳ quét sân thôi..."

Bà bà lộ ra vẻ mặt "ta đã biết" cười nói: "Ồ ha ha, Tiểu Ngọc cô nương,

cô trắng trắng mềm mềm như thế này, làm sao có thể làm mấy loại việc

nặng này chứ, cô chỉ cần thường xuyên tới đây chơi là tốt rồi ~ cái sân

này á, cô không cần để ý tới, giao cho đám tiểu tử kia đi, tuyệt đối

đừng khách khí, cô đừng thấy thái sư thường ngày luôn làm mặt lạnh, kỳ

thực hắn đối xử với hạ nhân chúng ta rất tốt, cô đi theo ta."

Lão bà bà kia làm như bị cô đơn nhiều năm, khó khăn lắm mới có Bạch Ngọc Khuyết để trò chuyện, liên tục nói như máy phát thanh làm sao cũng

không ngừng được, nàng vừa nhiệt tình lôi kéo Bạch Ngọc Khuyết đi dạo

Văn phủ một vòng, vừa giản giải giới thiệu, mấy binh lính gác thân mặc

áo giáp đều hiếu kỳ nhìn Bạch Ngọc Khuyết.

Bạch Ngọc Khuyết lúc này mới phát hiện, trong Văn phủ không hề có một cô gái, nàng hỏi Hoa bà bà mới biết, toàn bộ phủ này, ngoại trừ bà bà và

một chủ quản làm cơm là nữ, còn lại tất cả đều là nam, họ thường là

những tướng sĩ tâm phúc mà Văn Trọng mang từ chiến trường về, thường

ngày giúp hắn trông coi Văn phủ, một khi biên giới có biến, sẽ cùng Văn

Trọng ra chiến trường, mỗi một người đều có kinh nghiệm lâu năm nơi sa

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!