Lúc Bạch Ngọc Khuyết khôi phục ý thức, cũng là lúc nàng kinh hoàng phát
hiện, toàn thân nàng không thể cử động được. Vì thế nàng kinh hoảng hét
lớn lên một tiếng, thế nhưng một chút âm thanh đều không phát ra được.
Thử đi thử lại vô số lần, nàng mới dần dần phát hiện, ngũ quan của
nàng đều bị phong bế chặt kín. Cuối cùng, nàng đành phải bất đắc dĩ ngồi yên, bình tĩnh suy nghĩ về chuyện gì đã xảy ra, sau đó, nàng rốt cục
cũng không bình tĩnh nữa bởi vì nàng nhớ tới đến một chuyện vô cùng quan trọng, đó chính là, nàng, Bạch Ngọc Khuyết, một nhân viên công chức
nhàn rỗi—— đã thật sự đi đời nhà ma.
Sự tình bắt đầu từ tối hôm qua, cũng giống như những bữa tối khác,
Bạch Ngọc Khuyết lại xui xẻo bị tăng ca, lúc này đã là mười giờ, sau khi nàng cùng những đồng nghiệp khác chia tay, liền một mình lái chiếc xe
gắn máy cổ lỗ xỉ trở về nhà trọ.
Đường xá thì vắng vẻ, đèn đường thì lúc sáng lúc tối, thoạt nhìn thì u
ám thê thảm vô cùng, Bạch Ngọc Khuyết thì luôn sợ tối, đối mặt tình cảnh này, nàng vội vàng tăng ga, đột nhiên, nàng mơ hồ nhìn thấy phía trước
mặt đường có một vật tròn tròn màu đen, không ngừng chớp chớp lên những
bóng cây ven đường.
Bởi vì tăng ca mà đầu Bạch Ngọc Khuyết càng thêm cháng váng, mắt nhắm mắt mở, tưởng rằng đó chỉ là mấy miếng dán quảng cáo ven đường, vì thế
không thèm để ý mà lái xe băng qua luôn, sau đó là một tiếng thét chói
tai "A ——" vang lên, sau đó là một thân ảnh bay lên không, lại "Rầm" một tiếng rơi xuống mặt đường xi măng, làm cho bụi bay mịt mù, đám côn
trùng xung quanh sợ hãi liên tiếp kêu "Chít chít chít——".
Trước khi mất đi ý thức, Bạch Ngọc Khuyết oán hận mắng: "Mẹ nó! Ai lại không có đạo đức như vậy, không che lại cái hố, lỡ may tổn hại đến
những mầm non tổ quốc thì sao....."
Kết thúc đoạn hồi tưởng, Bạch Ngọc Khuyết thở dài phiền muộn, khó trách
mình lại không cử động được, người chết không cử động được cũng không có gì kì quái. Đang cảm thán tại sao mình lại đoản mệnh như thế, thì đột
nhiên một thanh âm kiều mị ở gần đó truyền đến: "Ai...... Đáng
thương cho tiểu Ngọc của tỷ, bị tên ác tặc Khương Tử Nha kia đánh trở về nguyên hình, muội yên tâm, thù của muội và Hỉ Mị, tỷ tỷ nhất định sẽ
thay các ngươi báo!"
Đây là thanh âm của một nữ nhân trẻ tuổi, giọng nói kiều mị mang theo
một tia mê hoặc phong tình, ngay cả một nữ tử như Bạch Ngọc Khuyết nghe
xong thì trong nháy mắt xương cốt đều mềm ra, nàng mê mang suy nghĩ, chỉ bằng giọng nói mà đã kinh tâm động phách như thế, thì tướng mạo của
nàng, lại khuynh quốc khuynh thành như thế nào chứ......
Sau đó, Bạch Ngọc Khuyết tựa hồ cảm giác như bị ôm lấy, không lâu sau
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!