Chương 89: Hai Nơi

Hoàn Nhạc thích ngôi nhà bề thế lắm, chàng muốn mua nó cho A Sầm.

Song A Quý lần nữa dội nước lạnh dập tắt tinh thần hăng hái ấy: "Vậy ngươi sẽ tốn rất nhiều thời gian, hơn nữa ngươi dùng chứng minh thư giả thì phải khiêm tốn, yêu quái điệu thấp thôi, thiếu hiệp."

Hoàn Nhạc nhíu mày: "Thế ngươi nói ta nên làm gì?"

"Hay ngươi biến trở về bản thể để bọn ta bán ngươi? Thương vụ kiếm bộn không lỗ."

"A Sầm, ngày mai ta muốn ăn canh rùa!"

A Quý ngoảnh mặt làm ngơ với uy hiếp đến từ Hoàn Nhạc, ông tỉ mỉ lưu ý biến hóa trên mặt Sầm Thâm, ngẫm ngẫm nghĩ nghĩ mãi cũng không suy ra được thứ hữu ích gì, bèn nháy máy liên hồi với Hoàn Nhạc.

Hoàn Nhạc giật mình: "Quao, A Quý, sao con mắt của ngươi co giật quá chừng?"

A Quý cắn răng: Thằng ranh nhà mi!

Khi đó Sầm Thâm mới chú ý tới hai người làm chuyện mờ ám, nhưng hắn không nổi nóng như bình thường, chỉ lẳng lặng nhìn chốc lát rồi chuyển qua nghiên cứu bản vẽ trận pháp.

Hoàn Nhạc và A Quý ngó nhau, trong mắt đều đượm vẻ lo âu.

Vào đêm, A Quý quay về chậu nước.

Hoàn Nhạc tắm xong vẫn đi chân trần ra khỏi phòng tắm như trước, không có gì bất ngờ mà bắt gặp bóng lưng Sầm Thâm ngồi lẻ loi ở hành lang.

Hoàn Nhạc dừng một chút, sau đó cất bước nhưng rồi rụt chân lại ngay.

Chàng suy tư vài giây, đột nhiên nhanh trí, biến về bản thể bịch bịch chạy tới bên cạnh Sầm Thâm, "À húú" một hơi điểm danh.

Sầm Thâm xoay qua, cái đầu chó liền đập vào mắt, hắn im lặng mấy giây mới hỏi: "Cậu định nghe theo lời A Quý cho bị bán đi sao?"

"À húú!" Không đời nào!

Chó sói lớn đặt mông ngồi sát Sầm Thâm, đôi mắt màu xanh lam mát lạnh chuyên chú nhìn hắn, lỗ tai run run, đuôi vẫy vẫy vẫy —– nhìn ta này, ta là con chó sói thôi, không biết nói chuyện không biết bà tám, ngươi có thể tâm sự mỏng với ta.

An tâm, ta tuyệt đối không xầm xì với ai khác.

Sầm Thâm vốn không hiểu ý chàng, nhưng thấy nãy giờ chàng không lên tiếng mà chỉ "À húú, À húú", rốt cuộc cũng ngộ ra.

Đêm lạnh như nước, trăng khuyết như câu liêm.

Cả ngày nay trong lòng Sầm Thâm khó thể nói là nguội lạnh hay phiền muộn, giống như bị nhốt vào cái lọ bịt kín, hết thấy cảm quan đều được khuếch đại vô hạn.

Bên trong chứa chất lỏng, rồi tựa như tràng mưa tầm tã hồi hắn còn bé, cuối cùng đổ đầy lọ thủy tinh.

"Cha ruột của tôi sắp chầu trời, ông ta muốn gặp tôi trước lúc chết." Sầm Thâm rút điếu thuốc, hơi thuốc sặc người xua đuổi sự âm u trong thân thể, hắn nhả một vòng khói, nom từa tựa cửu liên hoàn hắn chơi khi xưa.

Hoàn Nhạc ngoẹo cổ chứ không quấy nhiễu.

Sầm Thâm nói tiếp: "Ông ta đại khái đã già lắm rồi."

Hoàn Nhạc lập tức rõ ràng, cha Sầm Thâm là con người, mẹ hắn mới là yêu quái.

Thọ mệnh của nhân loại và yêu quái không ngang nhau, Sầm Thâm thoạt nhìn trẻ trung như thế nhưng cha hắn đã tới tuổi gần đất xa trời, hơn nữa giờ đây còn cận kề cái chết.

Vậy mẹ hắn đâu?

Tích tắc thôi Hoàn Nhạc đã biên xong cố sự tràn ngập bi thương và bất đắc dĩ ———– đôi nam nữ đương độ thanh xuân yêu nhau, song anh đàn ông không chấp nhận được vợ mình là yêu quái, con trai mình cũng là yêu quái nên nhẫn tâm ruồng bỏ họ.

Người phụ nữ không chịu nổi đả kích này, không lâu sau thì lìa xa nhân thế, để lại cậu con trai không nơi nương tựa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!