Chương 86: Thế Lưỡng Nan

Lùi về ba tiếng trước.

Tại phòng khách đối diện cái ao nhỏ trong vườn của thư trai, Thương Tứ và Kiều Phong Miên đều để chân trần, một trái một phải chiếm cứ hai cái ghế sô pha lười, kẻ biếng nhác người tự phụ, như môn thần trông coi trước cửa chính.

Kiều Phong Miên bưng cốc trà nhìn Hoàn Nhạc đứng ngoài hành lang, hỏi: "Cháu trai, con lặp lại lần nữa xem?"

Hoàn Nhạc trầm tĩnh nhắc lại thêm một lần: "Con bảo, con muốn đem Ma La về Đại Đường.

Thế nhưng nếu thực sự tồn tại hàng rào thời gian, giờ con đã có mặt ở thời không này, khi con đem Ma La đã nở rộ quay lại sẽ xảy ra vấn đề.

Cho nên con muốn hỏi mọi người có cách nào phá vỡ những hạn chế đó không?"

Kiều Phong Miên nghe vậy bèn nheo mắt, "Con biết con đang nói cái gì không đó?"

Thương Tứ ngược lại khẽ cười thành tiếng, đáp: "Người trẻ tuổi chung quy vừa si tình vừa lạc quan… Anh đưa Ma La đi, để nhím con kia ở chỗ này chờ anh, nửa cuộc đời anh đổi lấy một thoáng chớp mắt của anh ta, nghe thật là kích thích đấy.

Nhưng hứa hẹn của người trẻ đều rặt một dạng tốt đẹp mà chẳng đắt giá.

Hơn một ngàn năm đằng đẵng, cho dù là ta cũng không dám nói rằng đó chỉ là trong chớp mắt.

Anh dám dễ dàng cam kết chuyện không tưởng như vậy, không sợ cuối cùng buộc lòng phải thất hứa sao?"

Kiều Phong Miên trừng Thương Tứ rồi quay đầu nghiêm nghị nhìn Hoàn Nhạc, "Đây không phải chuyện đùa."

Hoàn Nhạc biết hết.

Chàng biết mình còn nhỏ, biết mọi người lo lắng điều gì, chàng vẫn luôn nỗ lực đây mà, không ngừng suy nghĩ tìm cách.

Cho dù giờ phút này chàng hiểu rõ cảnh cô độc trong tương lai ấy sẽ rất khó vượt qua, mà không thử thì làm sao biết chứ?

"Ta và tánh mạng của anh ấy từ xuất phát điểm đã không ngang nhau." Chàng ngồi xếp bằng ở hành lang, ngẩng đầu nhìn hai vị, tư thế có chút màu xúc thủ trường đàm, "Ta có huyết mạch Hô Luân Vương, là đứa xuất sắc nhất trong đám con cháu suốt trăm năm qua.

Dù cho ta du thủ du thực, chỉ cần ta sống thì lúc nào cũng có khả năng trở thành đại yêu, tuổi thọ ngày một dài hơn.

Nhưng A Sầm thì không như vậy.

Anh xuất thân bình thường, lại thêm mắc chứng nửa yêu, mấy chục năm ngắn ngủi loáng cái là hết rồi.

Cho nên, ta một mình quay về chờ một ngàn năm, thì khi trở lại đây ta vẫn có thể đồng hành cùng anh quãng đời còn lại.

Đây là kết quả tốt nhất."

"Cạch." Kiều Phong Miên nhấc nắp đậy lên cốc trà, ánh mắt lạnh lẽo như cũ: "Anh phải biết thứ tôi lo lắng không phải cái này.

Tôi thèm quan tâm các anh sống được mấy năm hả.

Nói năng đến là khí phách, lại còn đại yêu nữa.

Làm sao anh biết chắc anh sống được hơn ngàn năm? Anh tưởng anh là Thương Tứ lão bất tử hả?"

"Ê, mắc mớ gì tới ta?" Thương Tứ nhíu mày, y chẳng qua chỉ là kẻ hóng chuyện, tự nhiên lửa chiến tranh cháy lan tới y rồi?

"Thím ơi con biết thím lo lắng cho con…"

"Cái quần hòe."

Đệch mợ ai thèm lo cho mi.

Kiều Phong Miên lườm một cái rồi ngoắt mặt qua một bên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!