Chương 8: Tìm Kiếm

Hoàn Nhạc rất khó trả lời vấn đề Sầm Thâm đặt ra, bởi vì phu tử chính là phu tử.

Nhưng chàng không ngu ngốc, ngẫm nghĩ chút đã hiểu rõ trong đó có chỗ kỳ quặc, càng cảm thấy có khả năng phu tử sắm vai một nhân vật nào đấy trong chuyện này.

Mặc dù chàng vốn không muốn hoài nghi đối phương.

Vì thế chàng chìm vào nỗi âu sầu mới.

Trời quang sau giữa trưa, Hoàn Nhạc lại ngồi đơn độc trên hành lang thêm lần nữa, ngồi xếp bằng chống cằm ngẩn người nhìn Cây Xuân.

Chàng suy nghĩ —— Phu tử là người như thế nào?

Hắn là một người rất có khí tiết, ở góa nhiều năm, dẫu mặc áo quần vải thô rẻ tiền nhất cũng khó giấu một thân văn nhã, nhưng hắn cố tình khom lưng vì năm đấu gạo, tranh biện cùng mọi người tại cửa thôn vì một gáo nước.

Hắn thoạt nhìn chỉ là một phu tử thông thường, song Hoàn Nhạc lại cảm thấy hắn là phu tử độc đáo khác biệt nhất.

Bình Nhi cũng nói phu tử là phu tử tốt, mẹ còn dự định làm mai cho hắn một mối duyên lành vào năm nay.

Hoàn Nhạc càng nghĩ càng không thoải mái, thẳng thắn ngả người ra sau, nằm ngay đơ trên hành lang như chết rồi.

Khi Sầm Thâm đi nhà bếp pha cà phê, không chú ý, thiếu chút nữa giẫm luôn lên người chàng.

Hắn dừng một chút, ý đồ vòng qua Hoàn Nhạc, phớt lờ chàng.

Hoàn Nhạc lại lanh tay lẹ mắt bắt được mắt cá chân Sầm Thâm, ngẩng đầu nhìn hắn: "Ngươi nói Liễu Thất kia có anh chị em gì không?"

Nhiều chuyện đơn giản lắm cơ mà, cớ sao biến thành như bây giờ chứ?

Sầm Thâm đáp: "Cho dù có, bọn họ cũng là yêu quái."

Hoàn Nhạc chưa từ bỏ ý định, tiếp tục hỏi: "Vậy có thể nào hạt kia cơ duyên xảo hợp mới tới tay phu tử của ta, biết đâu chừng thực sự do hòa thượng trong chùa miếu cho hắn?"

"Ta không biết." Thái độ Sầm Thâm trước sau bình tĩnh đến hơi bạc tình, chẳng qua hắn vẫn nói ra kiến nghị trong lòng mình, "Nếu cậu quả thực muốn biết, cứ trực tiếp hỏi ông ta."

"Đúng vậy!" Hoàn Nhạc đặt mông ngồi xuống, ngẩng đầu trông hắn bằng loại tư thế lạ lùng như đang ôm đùi Sầm Thâm, đôi mắt long lanh: "Chờ sửa xong Tú Cầu Nhỏ, ta có thể trở về hỏi hắn ngay mặt rồi."

"Thì sao?" Sầm Thâm liếc thấy chàng cầm tay mình, gió bão tích tụ trong con ngươi.

Hoàn Nhạc cười ha hả thả ra, nhưng ngay khi Sầm Thâm thở phào nhẹ nhõm, Hoàn Nhạc bỗng nhiên giang hai tay ôm hắn chớp nhoáng, sau đó cấp tốc bỏ chạy: "Đa tạ!"

Sầm Thâm cứng đờ cả người đứng chết trân tại hành lang một lát, quay đầu quăng ánh mắt như dao cho A Quý đương lén lén lút lút dò khỏi phòng làm việc, khí đen lượn lờ: "Quên sạch những gì ông vừa mới thấy đi."

A Quý giật mình, chuyện này mắc mớ gì tới ông chứ, không thể hiểu nổi.

Có bản lĩnh thì đừng để ta thấy.

Hoàn Nhạc càng khẩn thiết đối với nguyện vọng về nhà thì càng mong đợi Tú Cầu Nhỏ có thể sớm ngày được sửa xong, cũng càng bám dính Sầm Thâm.

Chỉ cần Sầm Thâm ở đâu, chắc chắn ở đó có bóng dáng Hoàn Nhạc, hơn nữa ngôi nhà này nhỏ như vậy, về cơ bản Sầm Thâm muốn tránh cũng không được.

Cũng không phải than phiền Hoàn Nhạc ồn ào, mà là thiếu niên tinh thần phấn chấn bồng bột như thể tự phát sáng như thế là dạng Sầm Thâm không am hiểu cách ứng phó nhất.

"Ngươi cần cái này không?"

"Uống nước không?"

"Nên ăn cơm rồi."

"Ngươi cần nghỉ ngơi chút không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!