Chương 49: Vương Triều Khổng Tước

Hoàn Nhạc nghe Kiều Phong Miên và người đàn ông nọ cãi nhau thì có cảm giác quen thuộc khó thể giải thích được, dường như đã từng gặp ở đâu rồi.

Cẩn thận nhớ lại, đây chẳng phải Thương Tứ kia hay sao?

Hai người ồn ào từ internet tới thực tế, quả là quyết chí thề không đổi nha.

Thương Tứ, Tứ Gia, Đại Ma Vương trong truyền thuyết, thoạt nhìn thì gần gũi hơn nhiều.

"Tứ gia." Sầm Thâm và Hoàn Nhạc bước lên chào hỏi, không dám thất lễ chút nào, cũng rõ ràng người cần gặp chuyến này là ai.

Thương Tứ không phản ứng bọn họ, hãy còn uống rượu, đầu ngón tay gõ nhẹ mặt bàn đá, khí thế trên người tản ra chỉ một thoáng đã khiến Sầm Thâm chợt thấy áp bức.

Hoàn Nhạc lập tức kéo Sầm Thâm ra đằng sau, mà lúc này Thương Tứ mới xoay đầu lại liếc mắt quan sát chàng, bỗng nhiên khẽ cười, "Ra là con chó con."

Y nhìn về phía Kiều Phong Miên, "Sao ngươi thích chó quá vậy?"

Kiều Phong Miên dằn nén xúc động trợn trắng mắt, gằn từng chữ một: "Ta, thích, thế."

Thương Tứ nhún nhún vai bày ra vẻ "con trẻ cứng cánh rồi", làm cho Nam Anh nhìn mà lắc đầu.

Nam Anh châm cho y thêm chung rượu, nói: "Đừng rộn, đợi chút nữa còn phải đi mua đồ ăn về nhà mà nhỉ, trễ chút là không kịp bữa cơm tối."

Thương Tứ: "Có người ngoài ở đây, các ngươi đang liên hợp lại hủy hoại hình tượng của ta à?"

Nam Anh và Kiều Phong Miên liếc mắt ngó nhau, ai cũng không thừa nhận.

Thương Tứ thình lình tức giận nhìn Sầm Thâm và Hoàn Nhạc, "Chính là các anh tới hỏi thăm chuyện về Ma La hả?"

"Đúng vậy." Hoàn Nhạc chủ động tiến lên một bước, giải thích rõ mục đích đến đây.

Mặc dù Đại Ma Vương lợi hại nhưng chàng cũng không ngại, cái gọi là nghé con không sợ cọp, đại đại chính là ý nghĩa này đấy.

Về phần Sầm Thâm… Nếu Hoàn Nhạc đã lên tiếng, vậy tự nhiên hắn sẽ giữ im lặng.

"Các người hiểu bao nhiêu về chuyện Ma La?" Thương Tứ lại hỏi.

"Sách cổ ghi lại, Thần quốc có Ma La có thể cải tử hoàn sinh, là thần dược của thiên hạ." Hoàn Nhạc đáp, "Mà theo ta được biết, Thần quốc này cũng không phải thần quốc mà tôn giáo nhắc tới, mà là cõi thần tiên, vị trí cụ thể là trong Thập Vạn Đại Sơn."

"Không sai, Ma La đúng là ở Thập Vạn Đại Sơn, nhưng nó cũng không chỉ là một vị thuốc, mà là một quốc gia.

Tại nơi sâu trong núi lớn, mỗi khi rằm tới, nơi đầu tiên ánh trăng chiếu xuống chính là lối vào quốc gia Ma La cổ."

Thương Tứ lắc lắc chung rượu, giọng điệu ung dung, dường như đang kể thần thoại thượng cổ nào đó.

Song, y nói đến đây thì ngừng, thẳng thắn bảo: "Ta có thể kể chuyện này cho các người, nhưng Ma La đã sớm biến mất, các người không có được gì ngoài câu chuyện cũ này cả, còn khăng khăng muốn nghe sao? Đây cũng chẳng phải chuyện hay ho gì."

Hoàn Nhạc mặt mày thành khẩn, "Chắc chắn rồi.

Có giá trị hay không, chí ít phải nghe xong mới biết."

Thương Tứ thì sao cũng được, vốn là tiểu thiếu gia một hai phải lôi y tới, không biết là nổi thiện tâm gì.

Thủ lĩnh đặc vụ lớn lên thành người tốt bụng, thực sự khó bề tin tưởng.

"Quốc gia Ma La cổ ra đời vào khoảng mười ngàn năm về trước, khi nhân loại còn chưa từng xuất hiện.

Nói đúng ra nó cũng không phải Thần quốc, cũng không phải tiên cảnh, đại để là Bách Thảo Viên, thần dân bên trong đều là thảo mộc linh chi.

Bọn họ tính tình hiền lành, ôn hoà, chưa bao giờ rời khỏi cổ quốc nửa bước, cho nên đây là địa phương không có chiến tranh, mãi đến mấy ngàn năm sau, Bách Thảo vương sinh ra đời sau của bà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!