Chương 47: Làm Một Bài Thơ

A Quý phục sát đất thủ đoạn ghẹo trai của Hoàn Nhạc, rốt cuộc đành thừa nhận không phải thiếu hiệp quá phóng đãng mà là bản thân mình thiếu kiến thức.

Cho nên ông quyết định thay đổi triệt để, noi theo Nhạc Nhạc thiếu hiệp học cho giỏi, xem có thể tìm một cô rùa nói chuyện yêu đương không.

"Cái này độ khó quá lớn." Hoàn Nhạc từ chối ông một cách vô tình, chàng vội vàng dỗ ngọt cho Sầm Thâm vui vẻ, đồng thời còn muốn nỗ lực kiếm tiền, quả thật không có thời gian rảnh.

Chàng lên mạng tìm hiểu rất nhiều cách kiếm tiền tại nhà, mà rất nhiều thứ đều có vẻ không đáng tin cậy.

Nào là game streamer, rồi beauty blogger gì đó, chàng suy nghĩ cẩn thận một chút, hình như chàng chỉ có thể phát sóng trực tiếp ăn cơm thôi.

Chàng lành nghề nhất ở khoản này.

Suy tới tính lui, Hoàn Nhạc quyết định bán chữ kiếm sống.

Phu tử và mẫu thân từng khen chàng, nói rằng tuy làm văn không hay nhưng chữ viết thì đẹp.

Trùng hợp là trong phòng làm việc của Sầm Thâm có bút lông và giấy Tuyên Thành, cũng giản lược được giai đoạn chuẩn bị.

Vì vậy Hoàn Nhạc sử dụng tài khoản "Khách Trường An trú chân nơi xứ lạ quê người" kia để đăng tải tác phẩm lớn của mình, vạn phần mong chờ vị khách đầu tiên đến.

Kết quả không ai quan tâm chàng.

A Quý không nhìn nổi, "Chín người theo dõi, trong đó có năm cái ảo, như này ngươi tính buôn bán cái gì? Không bằng ngươi kêu Tiểu Thâm Thâm cho ngươi ít kinh phí đi mua tài khoản ngon ngon."

Hoàn Nhạc từ chối một cách vô cùng quả quyết: "Ta không muốn, ta muốn dựa vào chân tài thực học của mình."

"Vậy chờ ngươi bán được chắc mãn kiếp rồi." A Quý mở to mắt đậu xanh quan sát tài khoản của Hoàn Nhạc, bỗng dưng khẽ ồ lên, "Người theo dõi Kiều Phong Miên rất nhiều đa, ngươi nhờ hắn giúp ngươi chia sẻ chút đi."

Hoàn Nhạc tưởng tượng gương mặt trào phúng tự nhiên của Kiều Phong Miên nở nụ cười, lại lắc đầu, "Thế khác nào trực tiếp gọi hắn một tiếng thẩm thẩm, rồi hắn lì xì cho ta một bao đỏ thắm chứ."

A Quý lườm nguýt: "Các ngươi là quan hệ thân thích lung ta lung tung gì?"

"Tóm lại chuyện này không có khả năng."

"Vậy đổi cách khác đáng tin hơn, ta chỉ ngươi ấy, lần sau ngươi đăng hình thì thêm một tấm tự sướng, bao chuẩn."

Hoàn Nhạc nghiêng đầu, chưa rõ vì sao: "Lý do?"

A Quý: "Bởi vì ngươi đẹp chứ sao."

Hoàn Nhạc nghe xong thì suy tư, suy tư hồi lâu, thần sắc chợt trở nên nghiêm túc.

Chàng đứng phắt dậy, nhanh chân đến bên cạnh Sầm Thâm, khoác vai hắn, bảo: "Ta sẽ không bán nhan sắc của mình."

Dứt lời, chàng quay đầu nhìn Sầm Thâm, tiếp tục: "A Sầm, em chỉ cho anh ngắm thôi."

Sầm Thâm lặng yên không nói một lát, đoạn đáp: "Cảm ơn."

Hoàn Nhạc rất hài lòng gật gật đầu, sau đó sáp lại gần híp mắt hỏi: "Vậy anh hôn em cái nhé?"

Sầm Thâm: "Em hãy cứ đi kiếm tiền đi."

A Quý: "Ha ha ha ha ha ha ha!"

Hoàn Nhạc đánh A Quý một trận.

A Quý tức chết: "Ngươi cũng chỉ dám đánh con rùa ta, anh hùng hảo hán gì!"

Hoàn Nhạc nhíu mày: "A Sầm đánh ta, ta đánh ngươi, đâu sai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!