Chương 43: Yêu Em Phải Khen Em

Sâu trong hẻm Tây Tử, nơi thời gian thả chậm bước chân, lặng lẽ đón một ngày bình yên.

Không, có lẽ cũng không bình yên cho lắm.

"A Sầm!" Hoàn Nhạc chạy rầm rầm qua hành lang, thiếu niên như gió băng ngang A Quý đương tắm nắng hướng về phía Sầm Thâm đang ngồi ở bàn làm việc, căng chiếc T

-shirt trong tay cho hắn xem, "Rách rồi."

Sầm Thâm: "… Giặt rách?"

Hoàn Nhạc thật thà gật gật đầu, hôm nay chàng quên lấy chìa khóa trong túi ra mà giặt quần áo luôn, kết quả là giặt cho áo thủng một lỗ.

Chàng còn nhớ giá tiền của bộ đồ này, chẳng qua chỉ là hai mảnh vải mà đòi hơn ba trăm đồng đấy.

"Em không vá đâu." Hoàn Nhạc giương mắt nhìn Sầm Thâm.

Sầm Thâm im lặng chốc lát, thấy chàng vẫn còn ngó mình, trong lòng không khỏi nảy sinh suy đoán: "Em muốn tôi vá cho em?"

Hoàn Nhạc tiếp tục mở to mắt nhìn hắn: "Nhé?"

Theo quan điểm của Hoàn Nhạc, T

-shirt cũng coi như quần áo thiếp thân, phải không nhỉ? Nếu A Sầm chịu sửa quần áo giúp chàng thì làm tròn lên coi như gả cho chàng rồi.

"Tôi mua món mới cho em." Sầm Thâm từ chối vô tình.

"Vậy cũng được." Hoàn Nhạc cũng không nài nỉ, chàng chỉ lo Sầm Thâm mệt mỏi, không vá thì không vá thôi.

Chàng không kềm nổi nhìn về phía mặt bàn, giám sát Sầm Thâm làm việc nghiêm ngặt, "Đã xem rất lâu rồi, bác sĩ dặn người phải chú ý nghỉ ngơi."

"Mới…" Sầm Thâm liếc đồng hồ treo tường, "Hai tiếng."

Sầm Thâm dứt lời mà chỉ sợ Hoàn Nhạc trực tiếp vác mình đi, bèn bổ sung: "Tôi hơi để ý tới cái nút trong trận văn trên thanh đao Thập Nhị Kim kia."

"Vậy mình ra ngoài nói." Hoàn Nhạc ôm lấy cánh tay hắn, trông như nhõng nhẽo nhưng thực tế thái độ lại cứng rắn.

Chí ít là Sầm Thâm không thể thoát khỏi chàng, tuyệt đối không thể.

Cuối cùng Sầm Thâm vẫn bị chàng lôi ra hàng hiên, lười biếng dựa vào cây cột sưởi nắng, tay còn bị dúi cho dĩa trái cây.

Song, thật ra Sầm Thâm không thích ăn hoa quả cho lắm, giống như hắn không thích uống nước nóng vậy, đôi ba miếng là đã không muốn động thêm.

"Tôi từng suy nghĩ kỹ lưỡng, cái nút quỷ dị trong trận văn kia thế nhưng là nút chảy ngược, nó tách một phần sát ý từ máu tươi bên ngoài và lưu giữ trong trận văn ở thân đao.

Cứ thế tích lũy qua tháng ngày giết chóc, cây đao này sẽ trở thành thứ hung khí danh xứng với thực." Sầm Thâm nói.

"Biện pháp cực đoan như vậy… Sao em cảm giác nó có chút phong cách của Liễu Thất?" Hoàn Nhạc nhíu mày.

"Không sai.

"Bảo khí phổ" đã ghi nhận một thanh chủy thủ Liễu Thất rèn đúc cũng dùng phương pháp tương tự."

"Nghĩa là Liễu Thất dạy cách đó cho Ngô Sùng An?"

Sầm Thâm gật gật đầu, có lẽ đây là đáp án có khả năng nhất.

Hoàn Nhạc suy tư, "Chắc vị Ngô tiên sinh này cũng không phải người theo khuôn phép cũ chi cho cam, chẳng trách có thể làm bạn với Liễu Thất."

Nghe vậy, Sầm Thâm đột nhiên nhớ lại "Xuân phong quyển" bị đè dưới đáy rương kia, nét mất tự nhiên nào đó vội lướt ngang mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!