Đau.
Đau đớn như cơ thể bị xé toạc.
Ánh sáng cùng bóng tối lay động trước mắt, đen kịt, xám xịt, rời rạc.
Tiếng thở dốc nặng nhọc, máu tươi trên môi như sắc màu duy nhất trong trong thế giới bị xẻ tách.
Sầm Thâm co tròn, đôi chân trần phơi giữa không khí lạnh lẽo, đau như dao cắt.
Hình như có tiếng chuông điện thoại vang lên bên tai, giờ phút này nghe càng giống khúc đòi mạng.
Sầm Thâm không khỏi ôm đầu hòng che lỗ tai, song lại cảm giác như bị châm chích.
Loại đau nhói này dị thường như xẻ người, hắn ngoái nhìn, dưới ánh trăng mông lung, gai nhọn sắc bén từ từ mọc ra trên lưng hắn, tại vị trí sau cổ.
Hắn không tận mắt thấy hình dạng của gai nhọn, nhưng hình chiếu của nó do trăng rọi thì khủng bố lạ kỳ.
Sát na khi nó xuất hiện, thời gian phảng phất ngưng động, Sầm Thâm không hề nhúc nhích nhìn cái bóng dưới đất, mái tóc thật dài triệt để che đôi mắt hắn.
"Sầm, Sầm Thâm…" A Quý bị dọa hết hồn, thế mà chứng nửa yêu của Sầm Thâm đã phát triển tới nước này rồi sao?!
"Đừng qua đây." Giọng Sầm Thâm khàn khàn khác thường, hắn liếc mắt nhìn A Quý, đoạn chậm rãi đứng thẳng người.
Huyết mạch yêu và người trưng dụng thân thể hắn làm đấu trường, mấy chục ngàn năm so kè hoá thành gai nhọn đâm toạc da thịt trồi lên.
Máu tươi thuận theo miệng vết thương chảy xuống, từ cổ chạy dài tận mắt cá chân, tí tách, tí tách uốn lượn thành đoá hoa xinh đẹp trên sàn nhà phủ kín ánh trăng.
Tay Sầm Thâm không kềm được mà đang run rẩy, hắn ngước đầu mới không khóc rống lên.
Mỗi một vị bác sĩ đều nói cho hắn hay, đây là mệnh, không phải bệnh.
Hắn bỗng dưng bật cười, tiếng cười khàn khàn tựa tiếng xé rách chói tai, đâm người, càng giống loại gào thét nào đó hơn, mà trong tiếng gào thét này, hắn một phát bắt được cái gai trên gáy và nắm chặt, vận sức với ý đồ nhổ bỏ nó.
Nhưng thế này quá đớn đau.
Giống hệt tự tay bẻ gãy xương sườn trong lồng ngực, hắn đau đến còng lưng, máu tươi và nước mắt trộn lẫn vào nhau, thậm chí chỉ nuốt ngụm nước bọt cũng vô cùng chật vật, như những gì hắn đã từng tưởng tượng.
Nhưng hắn đau quá.
Bất kể rút hay không rút đều thống khổ cực kỳ.
Nếu như bán yêu tồn tại là một sai lầm, vậy tại sao hắn còn phải đến thế giới này.
Nếu trời cao đã định hắn không thể nắm giữ các loại sướng vui trên trần gian này hay tình thân, tình ái thì lý do gì lại muốn để hắn nhìn thấy?!
Không đúng.
Không công bằng.
Đó không nên là số phận của hắn!
"A a a a!" Sầm Thâm mạnh tay nhổ cái gai kia, ném nó vào khoảng sân giữa đêm hè.
Đau đớn đánh thẳng tới đại não ngay trong tích tắc, cả người hắn lảo đảo, thò tay bịn vết thương sau gáy, rồi lại choáng váng.
Bứt ra thì sao?
Rút cây này còn cây nọ, hắn có nhiều gai như vậy, dù là cha hắn cũng chưa từng ôm lấy hắn, sau này cũng sẽ không có thêm ai khác có thể cho hắn một cái ôm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!