Trải qua một ngày một đêm nghiên cứu, Sầm Thâm nhìn Tú Cầu Nhỏ trong tay, lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Trong bát hương của Tú Cầu Nhỏ có khắc trận pháp thu nhỏ nào đó dùng để khống chế sức mạnh hạt nhân.
Nếu tùy tiện khởi động pháp khí, chỉ cần kiểm soát kém chút thôi sẽ tự hại chính mình.
A Quý nói không sai, đồ vật Liễu Thất lưu lại rất nguy hiểm, đấy chính là lực lượng có thể khiến thời không nghịch chuyển, không phải thợ thủ công nho nhỏ như hắn có thể khống chế được.
Bọn họ sống sót sau tràng biến động lạ thường kia chỉ do may mắn.
Vấn đề ở đây là, trận pháp thu nhỏ không trọn vẹn, muốn phục hồi nó thì nói dễ hơn làm.
Hắn cần phải trở về Bắc Kinh, đọc lại sách cổ, nghiên cứu tất cả trận pháp Liễu Thất lưu truyền, thậm chí tìm người khác trợ giúp.
Nhưng Hoàn Nhạc phải làm sao bây giờ?
Tường lưới vẫn còn, Sầm Thâm lần nữa mở mắt lưới, nhìn thấy Hoàn Nhạc ôm đao ngủ ngon lành.
Thiếu niên khi ngủ càng hiện rõ non nớt và ngây ngô, song tư thế của chàng chẳng non nớt chút nào —
- cái tư thế kia, chỉ sợ hơi có động tĩnh khác thường, chàng lập tức rút đao ngay.
Dẫn chàng về nhà sao?
Sầm Thâm dựa vào bệ cửa sổ, cửa sổ nửa mở, ánh dương và cơn gió êm dịu cùng nhau lẻn vào, mà tường thành cổ xưa ngoài đấy, vẫn bình an tĩnh mịch không suy suyễn.
Thật là một buổi sáng nắng ấm trời trong, Sầm Thâm lẳng lặng nhìn thiếu niên, suy nghĩ dần bay xa.
Hắn đã quen một mình một phách, sau lại thêm A Quý, tuy rằng A Quý có thể nói chuyện, chung quy sẽ không biến thành một người sống sờ sờ.
Nói hắn ích kỷ cũng được, ơ hờ lạnh nhạt cũng được, tuyệt đại đa số quan hệ trên thế gian này đều là gánh nặng đối với hắn.
Thời gian chậm rãi thoảng qua, chờ đến lúc Hoàn Nhạc thức dậy đã là mười một giờ giữa trưa.
Chàng bị đói mà tỉnh.
Bữa trưa cũng được đặt bên ngoài, Sầm Thâm nhân giờ cơm tóm tắt ngắn gọn tình huống hiện tại cho Hoàn Nhạc rồi chờ chàng trả lời.
Hoàn Nhạc tức khắc ngừng tay ăn cơm, yên lặng nhìn Sầm Thâm: "Người muốn vứt bỏ ta ở chỗ này sao?"
Sầm Thâm: "Chúng ta vốn dĩ không phải một nhóm, tôi có thể thuê phòng trọ cho cậu."
Hoàn Nhạc tội nghiệp đau lòng.
Sầm Thâm bạc tình lạnh nhạt.
"Sầm đại ca ngươi chưa yên tâm về ta sao? Ta thực sự không phải kẻ xấu, cũng không gây phiền phức cho ngươi, ngươi nhẫn tâm ruồng bỏ mình ta ở nơi này sao?" Hoàn Nhạc tích cực giải thích, thấy Sầm Thâm vẫn hững hờ, rốt cuộc khẽ cắn môi giơ một chân ra: "Bằng không ngươi cứ đâm ta một mũi tên?"
Sầm Thâm: "Đừng gọi ta Sầm đại ca."
Hoàn Nhạc: "Vậy ngươi không thể bỏ rơi ta lại đây."
Nói đoạn, Hoàn Nhạc đứng dậy từ sàn nhà, đi thẳng đến tường lưới, ánh mắt sáng quắc nhìn Sầm Thâm đăm đăm: "Ngươi bị thương còn chưa khỏe, ta phải chịu trách nhiệm với ngươi."
Sầm Thâm: "………."
Cạch, mắt lưới đóng thêm lần nữa.
Hoàn Nhạc chống nạnh đi tới đi lui vài lượt, cuối cùng đột nhiên lanh trí, bắt cóc A Quý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!