Nghĩ tới Liễu Thất, Sầm Thâm lập tức mở bìa hồ sơ Kiều Phong Miên giao cho mình.
Tập tài liệu không dày, tổng cộng chỉ kẹp ba tờ giấy, song nội dung được ghi chép bên trong lại khiến Sầm Thâm nghẹn họng không thể nói nên lời.
Nó thuật lại sự thật đằng sau vụ nổ phát sinh vào tháng một năm một ngàn chín trăm ba mươi bảy.
Nam Kinh năm đó lạnh vô cùng.
Dù cho đã gần bước sang năm mới, mùa xuân cũng thoạt trông xa xôi khó vời.
Hiệp hội thợ thủ công Đại Đường đang tổ chức hội nghị nằm ngoài khuôn khổ trong phòng học tại tòa nhà cũ của trường đại học, nhân loại cũng thế, yêu quái cũng vậy, tất cả đều phát biểu ý kiến của mình ở không gian tối tăm đang bong tróc từng mảng sơn đỏ, cũng trao đổi bản thảo đồ thủ công của mình để giao lưu ý tưởng.
Nhưng một trận nổ khiến hai mươi lăm vị thợ thủ công tham gia hội nghị đều tử vong, bao gồm cả hội trưởng đương nhiệm – Nhậm Thanh.
Về phần chân tướng của vụ nổ này, gần như thế hệ sau không ai biết được.
Giới thợ thủ công chấp nhận một cách giải thích rằng —– đấy là bị kẻ địch đánh bom, có lẽ là cố tình, có lẽ là ngẫu nhiên, đều đã vô phương chứng thực.
Song, tập tài liệu hôm nay lại cho Sầm Thâm đáp án khác hoàn toàn khác và nằm ngoài mọi dự liệu.
Thảm kịch này này phát sinh trước khi trời đổ tuyết lớn, nguyên nhân bởi hoạt động quét sạch kẻ "Đại nghịch bất đạo" nào đó trong nội bộ hiệp hội thợ thủ công.
Mà kẻ đại nghịch bất đạo đúng là Liễu Thất.
Trên tay Sầm Thâm giờ phút này đây là một hiệp định.
Tổng cộng mười hai dấu tay đỏ sậm, mười hai vị thợ thủ công, dùng phương thức như thế thông qua quyết sách "thanh trừng" Liễu Thất.
Đây hoàn toàn là một vụ "mưu sát" được lên kế hoạch lâu ngày giới hạn số ít người tham gia.
Sau khi nghe phong thanh thông tin nào đó, mười hai người bao gồm hội trưởng và các thành viên cốt cán nhận định Liễu Thất là người không có thiện tâm, vô cùng có khả năng bị lợi ích khổng lồ mê hoặc dẫn tới bỏ theo địch, chế tạo pháp khí giàu lực sát thương cho phe địch, do vậy quyết định tiêu diệt mầm hiểm họa này trước tết.
Còn rốt cuộc bên trong đó ẩn giấu bao nhiêu tâm tư, bao nhiêu ân oán, Sầm Thâm không cách nào rõ được.
Trên đời này tồn tại loại chuyện hoang đường như tiến hành tàn hại một người vì một tội danh được dự đoán sẽ thành hiện thực sao?
Hắn thoáng không cầm nổi tờ giấy mỏng trên tay này.
Mười hai người tạo thành bồi thẩm đoàn phán xử người khác trên trường đạo đức.
Nhưng cuối cùng nhân số tử vong lại là hai mươi lăm.
Hiệu số này ở đâu ra?
Mười ba người còn lại có phải người vô tội bị cuốn vào trận sóng gió này, mà khả năng là chính vụ nổ này đã trực tiếp tiễn ngàn năm cơ nghiệp của hiệp hội thợ thủ công xuống mồ.
Hai mươi lăm nhân tài hàng đầu không còn nữa chỉ sau một tiếng đùng.
Quá đáng sợ mà.
Lòng người đáng sợ xiết bao.
Hoàn Nhạc một phát chụp lấy tay Sầm Thâm đang run rẩy nhè nhẹ, Sầm Thâm hít sâu một hơi, lúc này mới thoáng ổn định lại.
Hắn tiếp tục cúi đầu nhìn tờ giấy mình cầm, dấu tay tối tăm ở đó quả thực như vết cào của ác ma.
Nội dung trên giấy không viết rõ diễn biến cụ thể của sự việc, có lẽ Liễu Thất còn sống thật.
Hiệp hội thợ thủ công bị ép di dời, Ngô Sùng An nhậm chức ngay buổi nguy nan, nhưng chung quy khó thể ngăn cơn sóng dữ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!