Chương 35: Ký Tên

Hôm sau, ánh dương nhiệt tình của mùa hè xuyên qua cửa sổ thủy tinh đánh thức Hoàn Nhạc đang ngủ trên sàn —— không chịu tỉnh thì sẽ có món mông nướng nha.

Hoàn Nhạc không để ý, bò dậy nhào lên giường ngủ tiếp.

Chàng đã phải trải chăn đệm nằm dưới đất liên tục hai đêm rồi, thảm thương cực kỳ.

Khi Sầm Thâm luyện xong bồi nguyên quyết và trở vào nhà tắm rửa thì bắt gặp ngay cảnh Hoàn Nhạc chiếm dụng gối của hắn, thị tẩm mền của hắn, giang tay giang chân chìm sâu trong mộng đẹp —– mũi chó vô cùng thính, dù cho đang ngủ mơ mơ màng màng cũng có thể phân biệt mùi hương vương trên chăn thật chính xác.

Chàng không muốn dùng đồ của mình, cứ muốn ngủ của Sầm Thâm.

Thôi.

Sầm Thâm tự nhủ như vậy.

Hôm nay Hoàn Nhạc nướng thẳng tới lúc mặt trời lên cao cũng không chịu dậy, chẳng biết là giận dỗi không được tự nhiên cái gì nữa.

Sầm Thâm cảm giác như mình đang nuôi một người tình bé nhỏ mong manh, đòi ân ái bất thành liền tủi thân, chẳng quá vài giây hắn lại bị danh xưng "người tình nhỏ bé" bổ cho mấy tia sét, mặt mũi tối thui, kệ đi ai thèm quan tâm chàng lao vào chỗ chết.

Chử Nguyên Bình đồng ý đến nhà nói chuyện, nhưng không vội vàng như lần trước.

Sầm Thâm cũng không gọi điện hỏi, hãy còn bận rộn trong phòng làm việc, mãi tới hơn một giờ chiều mới nghe được tiếng gõ cửa khoan thai xuất hiện muộn.

Hoàn Nhạc còn đang ngủ, Sầm Thâm đành tự mình mở cửa.

Cửa vừa được kéo ra, hắn thấy khách đến mà sửng sốt, bởi vì không chỉ một mình Chử Nguyên Bình đang đứng ở đó, anh còn dẫn theo một người đàn ông dung mạo tuấn mỹ, mặc tây trang đi giày da, khóe môi đeo nụ cười, từ trên xuống dưới đều thể hiện rõ hai chữ —– tự phụ.

"Anh." Chử Nguyên Bình gặp lại Sầm Thâm, thần sắc vẫn khó nén kích động.

Chỉ là suy cho cùng anh đã quen ở vị trí cao, cũng kiềm chế tốt không để thất lễ, "Anh, vị này là luật sư Kiều, Kiều Phong Miên, cố vấn pháp luật của viện nghiên cứu.

Vì muốn bàn bạc nên em đưa anh ấy đi chung."

Kiều Phong Miên gật đầu chào hỏi hắn.

Sầm Thâm tỏ vẻ sao cũng được, tích chữ như vàng mà mời hai người vào nhà.

Lần này hắn không mặc Chử Nguyên Bình đứng ngoài hiên nữa, tốt xấu gì đối phương cũng dắt thêm một người, nhờ đó đạt được ưu đãi ngồi ghế sô pha —— chiếc ghế sô pha này chính là chỗ Hoàn Nhạc ngủ hồi trước.

"Uống gì đây?" Sầm Thâm hỏi.

"Không, không cần phiền vậy đâu." Chử Nguyên Bình như có chút được cưng mà sợ hãi.

Kiều Phong Miên thoáng liếc anh, hai chân vắt chéo tự nhiên, cũng không nhiều lời.

Chử Nguyên Bình nói không cần phiền hắn, Sầm Thâm thực sự sẽ không cố tìm việc cho mình.

Lúc này, Hoàn Nhạc bước ra từ cánh cửa nối liền phòng ngủ và phòng làm việc, đi chân đất, để trần nửa thân trên, triển lãm cơ thể thiếu niên gầy gầy và mấy múi cơ bụng rắn chắc.

Dường như chàng chỉ mới phát hiện trong phòng có người ngoài, bèn dừng lại dựa vào cạnh cửa, hai mắt nhìn thẳng Sầm Thâm, giọng điệu thân mật: "A Sầm à, không thấy áo thun chữ T của em."

Sầm Thâm: "…"

Chử Nguyên Bình: "…"

Khóe mắt Kiều Phong Miên ngó vẻ mặt dần dần chuyển sang màu đen của Chử Nguyên Bình, đồng thời ngửi được hơi thở yêu quái có một không hai trên người Hoàn Nhạc thì nhướng mày, thú vị rồi đây.

"Trong tủ, tự tìm đi." Sầm Thâm hít sâu một hơi, thầm nói với bản thân đừng nổi giận, đừng nổi giận, dễ đột tử lắm.

Chẳng lẽ hắn còn không biết Hoàn Nhạc có tâm tư gì sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!