"A Sầm ôi, ta sai rồi, ngươi cho ta lên đi mà."
Hoàn Nhạc ghé vào bên giường năn nỉ nhưng cứ như đang làm nũng, thò tay nhẹ nhàng kéo kéo chăn của Sầm Thâm, hy vọng hắn có thể để ý tới mình.
Nhưng Sầm Thâm tâm địa sắt đá, lạch cạch một tiếng tắt đèn ngủ, nói: "Ồn ào nữa thì ra ngoài đi."
"Ò." Hoàn Nhạc bĩu môi, Sầm Thâm lại không nhìn thấy.
Chàng đành phải chấp nhận kết cục thảm thương này, ngồi dưới sàn dựa lưng vào giường, ôm cái chăn cũng chịu chung số phận bị vứt bỏ, cúi đầu ủ rũ.
Chẳng qua chàng còn điện thoại di động nha.
Điện thoại bị Sầm Thâm quăng trả, có lẽ hắn thấy nội dung cần được làm mờ đó quá hại mắt nên đến xóa cũng chẳng buồn xóa.
Hoàn Nhạc cũng không xem thêm, tiện tay xóa ngay không chút do dự.
"A Sầm, ta dọn sạch hết cả rồi." Chàng nhỏ giọng tranh công.
Sầm Thâm không phản ứng.
"Không một ai trong số họ đẹp như ngươi."
Sầm Thâm vẫn không phản ứng như cũ.
"Ta chỉ muốn nhìn ngươi mà thôi…."
"Câm miệng!"
Sầm Thâm ném cái gối qua, rốt cuộc khiến Hoàn Nhạc im bặt.
Thế nhưng trong đêm khuya yên tĩnh, ánh trăng đuổi theo hơi thở của gió, rèm cửa sổ màu xám lay động, lay động tới mức trong đầu Sầm Thâm tràn đầy ——
- phế liệu màu vàng.
Lực sát thương của Xuân Phong quyển và nội dung sếch vẫn là quá lớn.
Độ tồn tại của Hoàn Nhạc chung quy quá mạnh mẽ.
Hôm sau, không có gì đáng ngạc nhiên khi Sầm Thâm trải qua một đêm ngủ không ngon đã đính lên mặt hai vành mắt đen thui, nhìn ai cũng chứa một luồng sát khí.
A Quý rụt cổ lại thấp giọng nhiều chuyện cùng Hoàn Nhạc: "Nhạc Nhạc thiếu hiệp ơi, tối qua ngươi làm gì chọc hắn rồi?"
Hoàn Nhạc giả vờ thần bí chớp chớp mắt: "Không có à, ta thấy quan hệ giữa bọn ta đã tiến thêm một bước."
"Hả???"
"Ông không hiểu ba cái này đâu."
A Quý thấy có khả năng đầu Hoàn Nhạc bị Sầm Thâm đánh cho sảng rồi, hoặc là bị tình yêu che mờ mắt, bằng không làm sao lại nói ra được thứ suy nghĩ lạ lùng thế này.
Mà Hoàn Nhạc rất tự tin, vô cùng hân hoan đi nấu điểm tâm, cực kỳ phấn khởi ra khỏi nhà, mặc kệ Sầm Thâm chẳng hòa nhã với chàng, chàng vẫn cười híp mắt phất tay chào hắn.
Kỳ quái.
A Quý lười quan tâm, dù gì hai người cũng không tạo được sinh mệnh mới, đừng thiệt mạng người nào là được.
Sầm Thâm hãy còn ngủ bù, đang trong cơn mơ màng thì điện thoại hắn đổ chuông.
Sầm Thâm nhíu mày, thiếu ngủ dẫn đến bây giờ hắn nghe điện thoại reo cũng bực bội lạ thường, mà điện thoại cứ kiên trì kêu vang không ngừng, qua khoảng chừng hơn mười giây, cuối cùng hắn cũng bắt máy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!