A Quý thấy suy đoán của Hoàn Nhạc quá mơ hồ, Liễu Thất trong suy đoán ấy quả thực chính là tên bệnh thần kinh.
Bởi vì đạt thành mục tiêu đã định nên có thể đi chết được rồi, đây không phải điên khùng thì là gì?
Tại thời đại toàn thể thần linh đều ngã xuống này, nếu Liễu Thất thực sự thành thần, hắn chính là vị thần duy nhất! Ngầu siêu cấp vũ trụ!
"Cảnh giới của thần há lại là điều loại rùa phàm như ngươi có thể hiểu được?" Hoàn Nhạc dùng một lời ngăn chặn câu hỏi cuồn cuộn không dứt từ A Quý, chàng chắp tay sau lưng, làm như bản thân là người điên Liễu Thất kia và bảo: "Có lẽ chân tướng về thần linh quá lừa tình, hắn cảm thấy vô vị nên chết thôi.
Đối với người như Liễu Thất mà nói, cõi đời này còn gì có thể khiến hắn luyến lưu ư?"
"Tiền tài? Của cải? Mỹ nữ?" A Quý chẳng thèm tin.
"Nông cạn, kém tinh tế." Hoàn Nhạc khẽ hất cằm: "Sống cùng thế giới với đám tục nhân các ngươi, ta lựa chọn tử vong."
A Quý hết nhịn nổi, "Vậy ngươi chết đi!"
Hoàn Nhạc thoắt cái đã trốn ra sau lưng Sầm Thâm, "A Sầm ngươi nhìn ông ấy kìa, ông ấy kêu ta đi chết!"
Sầm Thâm lười nói chuyện, giờ phút này hắn cảm thấy hai kẻ đang ở trong phòng còn giống bị bệnh thần kinh hơn so với Liễu Thất.
Hắn lặng thinh, mặt không cảm xúc thoáng lườm bọn họ, đoạn xoay người, trở lại bàn làm việc tiếp tục nghiên cứu bản vẽ trận pháp.
Quá trình suy luận vừa nãy xuất hiện một điểm làm hắn rất chú ý ——
- Lúc họa trận pháp, Liễu Thất đã nhắc tới Ngô Sùng An.
Ông ta nói suy nghĩ của Ngô Sùng An có ý nghĩa, ý nghĩa đó có thể hiện tại bản vẽ trận pháp này không?
Sầm Thâm lần nữa mở bản thảo của Ngô Sùng An, hy vọng có thể tìm được chìa khóa khai thông tư duy từ đây.
Hoàn Nhạc không dám lại gần quấy rối khi thấy thần sắc hắn nghiêm túc, bèn trừng A Quý một cái rồi tiếp tục vẽ lên tường kính của chàng.
Giả thuyết "Liễu Thất thành thần" thú vị quá thể, cũng rất lớn mật, chàng cảm thấy nếu để suy nghĩ của mình vượt khỏi những giới hạn, có lẽ sẽ còn phát hiện thêm điều gây bất ngờ khác nữa.
Chớp mắt đã ba ngày trôi qua, tiếc thay bất kể là Hoàn Nhạc hay cũng là Sầm Thâm đều không có tiến triển khả quan gì.
Chỉ riêng A Quý vô công rỗi nghề, ăn no chờ chết, du thủ du thực, mỗi ngày không phải ngủ thì chính là mồm nhai chóp chép hoặc tắm nắng.
A Quý ỷ vào mai rùa của mình cứng cáp, thản nhiên như không: "Dù sao ta cũng dốt nát, nhưng ngươi làm được mà."
Nếu nói còn điều gì có thể khiến Hoàn Nhạc vui vẻ thì chắc chắn là chàng thành công bám trụ lại giường của Sầm Thâm, mỗi ngày đều cùng giường chung gối với hắn.
Dường như Sầm Thâm đã từ bỏ đánh đuổi chàng rồi, chỉ cần Hoàn Nhạc không ngủ khỏa thân, không chui vào chăn của hắn, hắn có thể lựa chọn không nhìn thấy chàng.
Hoàn Nhạc cảm thấy đây là dấu hiệu tích cực, A Sầm dần hình thành thói quen với sự tồn tại của chàng, một ngày nào đó hai cái chăn sẽ biến thành một.
Do vậy đến ngày thư tư, Hoàn Nhạc tiếp tục ra ngoài tìm công việc.
Một người đàn ông tốt thì phải kiếm tiền nuôi gia đình, không cần quan tâm nửa kia của anh khá giả hay không.
Trong lúc Hoàn Nhạc đi kiếm việc, Sầm Thâm đã làm một chuyến qua nhà sát vách.
Hắn cảm thấy câu nói của Hoàn Nhạc không sai ——— anh muốn phán đoán chuyện người nào đó làm hợp lý hoặc bất hợp lý, trước nhất anh cần rõ ràng người đó là ai.
Muốn biết Ngô Sùng An hấp dẫn Liễu Thất ở điểm nào, đầu tiên hắn phải lý giải Ngô Sùng An.
Chắc chắn người có thể đúc rút loại kết luận như "Cho dù là hoa văn lưu chuyển năng lực khuôn mẫu cũng chưa hẳn không thể thay đổi" thì không phải hạng người cố chấp bị giáo điều trói buộc.
Nhưng ông là hội trưởng cuối cùng của hiệp hội thợ thủ công, ấn tượng in sâu trong lòng mọi người thiên về trầm ổn, uy tín, thế này thì hay ho đấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!