Bình trong Hoàn Bình là chữ bình của bình an, suôn sẻ.
Vợ chồng họ Hoàn tràn ngập mong chờ chào đón cậu con trai trưởng đến với thế gian, cho nên hy vọng hắn cả đời bình an, hạnh phúc viên mãn.
Ba chàng công tử nhà họ Hoàn gồm đại ca Hoàn Bình, nhị ca Hoàn Dung, tam đệ Hoàn Nhạc, ngoài ra còn một tỷ tỷ được sinh sau đại ca, tên gọi Hoàn Phù, Phù là lấy từ gần âm với phúc của phúc nhạc an khang.
"Đại ca tốt cực kỳ tốt với ta, cho dù ta bướng bỉnh hay gây chuyện, hắn cũng không thực sự nổi giận với ta, thậm chí tới mẹ ta cũng nói giỡn, hắn chăm ta như nuôi con trai.
Nếu trên đời này có những người vĩnh viễn không có khả năng hại ta thì hắn nhất định phải là một trong số đó."
Hoàn Nhạc đặt mông ngồi xuống hành lang, như muốn giải bày tâm sự cùng Sầm Thâm, lại giống tự nhắc nhở bản thân.
Vô số cảm xúc đang giằng co trong đôi mắt chàng, cắn nuốt hết sức sống ngày xưa, khiến gương mặt chàng toát lên vẻ đau đớn.
Sầm Thâm có chút không đành lòng, bèn nói: "Ký ức của cậu đâu hẳn đã chính xác, không phải nó sai ngay từ khi bắt đầu rồi sao?"
"Đúng vậy, ngay từ đầu đã sai.
Những thứ ta thấy chưa chắc đã là sự thật, những thứ ta chỉ nhớ lại thì càng khó bề xác định." Vì đã tìm được lối thoát cho cảm xúc của mình, Hoàn Nhạc nỗ lực hít thở sâu để bản thân bình tâm từ trạng thái cực độ hoang mang.
Chàng cần phải bình tĩnh, tuyệt đối bình tĩnh.
"Chỗ đó là Vãng Sinh Tháp, bên trong có rất nhiều quỷ quái.
Nhỡ đâu có kẻ giả trang thành Bình Nhi hoặc khống chế Bình Nhi thì sao, ta không thể kết luận cẩu thả được, ta không thể bị ảnh hưởng.
Nếu ngay cả Bình Nhi mà ta còn không tin tưởng thì ta tin được ai đây?"
Hoàn Nhạc không ngừng tự củng cố tâm lý, mặt mày dịu lại dần, song tay chàng vẫn siết chặt gắt gao như cũ, khớp xương cộm lên trắng bệch.
"Nếu để ta biết ai giở trò quỷ sau lưng, nhất định sẽ chặt thây hắn thành vạn khúc!" Ánh mắt chàng lạnh lẽo, khí thế cương quyết như hồi mới gặp nhau.
Không, đâu chỉ dừng lại ở đó, chí ít giờ phút này sát ý nơi chàng là thật.
Lạnh băng, đáng sợ.
Sầm Thâm ngồi xuống bên cạnh chàng, cũng không nói thêm gì.
Hắn từng bảo rồi, hắn không biết an ủi người khác.
Hoàn Nhạc quay đầu qua hỏi hắn: "Vừa nãy….
Ta có dọa ngươi không?"
Sầm Thâm: "Không."
Hoàn Nhạc thở phào nhẹ nhõm, chần chừ một lát thì lên tiếng: "Ta nghĩ ngươi đoán được ta làm việc tại Đài Chu Tước.
Ý nghĩa tồn tại của toàn thể Hoàn phủ nằm ngay Đài Chu Tước, Bình Nhi chấp chưởng hình ngục, ta phụ trách tuần tra.
Ta đã bắt rất nhiều người, rất nhiều yêu, tuy mới bắt đầu nhận nhiệm vụ chưa lâu nhưng nếu bàn về số lượng kẻ thù thì không hề ít.
Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi trong Quỷ Yến thực sự có người muốn ám hại ta."
Nói xong, Hoàn Nhạc thật cẩn thận quan sát biểu cảm của Sầm Thâm, sợ hắn sinh ý nghĩ không tốt về mình.
Sau khi đến hiện đại, chàng sâu sắc cảm nhận được luật pháp của thời nay và Đại Đường không hề giống nhau, vấn đề trị an cũng hoàn toàn khác biệt.
Trên thực tế chàng không ngây thơ thiện lương như Sầm Thâm nhìn nhận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!