Cuối cùng, thiếu niên bảo đao đến từ Đại Đường đã thất bại thảm hại trên con đường tìm kiếm việc làm tại thời hiện đại.
Cứ thế trở lại thì hình như hơi mất mặt nhưng Hoàn Nhạc luyến tiếc người đẹp, vì vậy bé ngoan đứng lên đi về sau chốc lát ngồi sụp ở ven đường.
Đến khi chàng ủ rũ cúi đầu đặt chân vào nhà lại nhạy cảm phát hiện ra bầu không khí bên trong thật bất thường.
Mùi đồ ăn thơm phức mũi đã lâu chưa gặp bay ra từ phòng bếp, là Sầm Thâm đang nấu cơm.
A Quý trốn sau cửa phòng làm việc nháy mắt dữ dội với Hoàn Nhạc, tốc độ nhanh đến độ trông chẳng giống con rùa chút nào.
Hoàn Nhạc ôm một bụng nghi ngờ ngồi xổm xuống, hỏi: "Xảy ra chuyện gì rồi? Sao hôm nay tâm trạng A Sầm tốt vậy, nấu cơm luôn?"
"Khỉ khô chứ tâm tình tốt." A Quý mạnh mẽ phun ra câu chửi bậy, cảnh báo: "Bây giờ Tiểu Thâm Thâm đang trong trạng thái tệ nhất thì có, ngươi tuyệt đối dừng mạo hiểm lại gần hắn."
Hoàn Nhạc nhíu mày: "Rốt cuộc là sao?"
"Chuyện này hả, dài dòng lắm." A Quý khơi gợi tính hiếu kỳ của Hoàn Nhạc xong thì lắc đầu, nói: "Nên để Tiểu Thâm Thâm tự mình kể cho ngươi, ta không thể lắm mồm được."
"Ngươi muốn ta tò mò chết." Hoàn Nhạc trợn mắt nhìn ông.
"Ngươi trừng ta cũng vô dụng thôi, đây là chuyện riêng tư của người khác ngươi hiểu không?"
Lúc này, A Quý thoáng thấy bóng dáng Sầm Thâm xuất hiện ở cửa phòng bếp, tức thời ngậm miệng.
Hoàn Nhạc xoay đầu, trực diện tiếp đón tầm mắt Sầm Thâm, nghe đối phương từ tốn lên tiếng: "Rửa tay ăn cơm."
"Ha, xong liền." Hoàn Nhạc vội vàng bỏ rơi A Quý, vọt vào trong và không quên ngoái lại làm mặt quỷ với A Quý —— Hừ, ông không kể cho ta biết hả, cõi đời này có chuyện gì giấu giếm được Hoàn Bán Sơn ta sao?
Chàng là người đàn ông chiếm phân nửa thông minh của toàn dân Đại Đường đấy.
"Tối nay chúng ta ăn gì dạ A Sầm?" Hoàn Nhạc gào rú bước tới chỗ bàn ăn, nhìn lướt qua năm món mặn một món canh cực kỳ ngon mắt, không những có sườn kho nước tương chàng nhung nhớ bấy lâu mà còn có chân giò kho tàu, cá chua ngọt và canh thịt nạc trứng muối.
Về phần dĩa rau dưa duy nhất kia, chàng lựa chọn từ chối để ý.
Sầm Thâm ngó ánh mắt sáng lóng lánh của chàng, tâm trạng khó giải thích được mà khá hơn một chút.
Hắn ngồi trước và theo dõi Hoàn Nhạc rửa tay, xới cơm, khi múc cơm vào chén còn cố tình dùng muỗng nén xuống, vô cùng thật thà chân chất.
Hoàn Nhạc đói bụng lắm rồi, mà xuất phát từ giáo dưỡng tốt đẹp, chàng vẫn gắp cho Sầm Thâm một miếng sườn kho tương to nhất nhân lúc đôi đũa còn sạch sẽ, sau đó mới nhét đồ ăn vào miệng mình.
Hương vị tuyệt hảo lan tỏa ngay đầu lưỡi, hơn cả lấp đầy dạ dày trống rỗng chính là quét sạch sành sanh cảm giác suy sụp đeo bám Hoàn Nhạc nửa ngày qua.
Chàng kìm lòng không đậu ca ngợi tài nấu nướng của Sầm Thâm, trời xanh chứng giám, đây tuyệt đối không phải nịnh hót.
Sầm Thâm chỉ bình tĩnh lắng nghe chứ không phản ứng.
Hoàn Nhạc đã quen với việc hắn lạnh nhạt, tự mình ăn, tự mình khen.
Nhưng chẳng được bao lâu, chàng lại nghe Sầm Thâm hỏi: "Tìm việc thuận lợi không?"
Lần đầu tiên Sầm Thâm chủ động quan tâm tình hình của Hoàn Nhạc.
Hoàn Nhạc ngẩn ngơ, trưng ra gương mặt vô tội: "Không ai chịu nhận ta hết."
Khóe môi thiếu niên vừa nói "Không ai chịu nhận ta hết" còn dính một hạt cơm nhuộm đỏ nước tương, trông như…..
nốt ruồi bà mối trời sinh.
Sầm Thâm nhìn một hồi, chẳng hiểu vì sao lại buồn cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!