Lần bị bệnh này làm Sầm Thâm không biến thành hình người, cũng không ăn uống gì, chỉ ngủ li bì tròn ba hôm.
Nếu không phải A Quý nói đây là trạng thái bình thường, chắc Hoàn Nhạc phải ngậm bé nhím ra ngoài tìm thầy thuốc.
Sầm Thâm vẫn giữ nguyên bản thể, còn được cái lưới che chắn cách biệt với chung quanh, Hoàn Nhạc không thể làm gì cho hắn cũng cảm thấy khó chịu trong lòng, vì thế hóa thân thành chàng tiên ốc, đeo khẩu trang vào rồi quét dọn nhà cửa sạch sẽ cả trong lẫn ngoài, phòng ngừa vi khuẩn sinh sôi.
Ban ngày, chàng vui vẻ bận rộn, lau sàn, phơi chăn, thi thoảng lôi tấm lưới ra hành lang phơi nắng, trên internet gọi đây là sát trùng;
Đêm đến, chàng biến trở về chân thân bao cả mùng của Sầm Thâm vào lòng và đi ngủ.
Lông chàng dày lắm, lại dài nữa, nhất định sẽ giúp A Sầm ấm hơn.
A Quý đã lười phun tào, mặc chàng muốn làm gì thì làm, dù sao Sầm Thâm cũng không cảm giác được.
Không hay biết gì?
Quên đi, kệ nó.
Lại một buổi sáng sớm, Hoàn Nhạc mở mắt ra, nhìn vào lòng theo bản năng nhưng không thấy bé nhím dễ thương đâu.
Lỗ tai chàng bất chợt cảnh giác dựng thẳng lên, ngửi mùi hương của Sầm Thâm tản mác trong không khí, đoạn nhảy xuống giường đi tìm.
Dưới nắng ban mai, Sầm Thâm mặc trang phục mùa xuân đang ngồi đọc sách ở chỗ bàn làm việc.
Tóc hắn dài lắm rồi, thường ngày hay được buộc lên để không ảnh hưởng tầm nhìn, mà hôm nay thì không.
Hắn vén tóc ra sau tai, đeo cặp kính mắt nhỏ, vẻ mặt ôn hòa, như anh học trò điềm đạm mới qua cơn bạo bệnh.
Hoàn Nhạc bỗng tưởng tượng —– nếu A Sầm vấn mái tóc ấy bằng trâm ngọc, thay bộ áo dài cổ tròn, chắc chắn sẽ đẹp lắm.
Chàng cứ thế lẳng lặng ngắm nhìn chốc lát, không bước vào quấy rầy mà chạy về phòng biến thành người, mặc áo quấn tử tế xong rồi sang nhà bếp làm đồ ăn sáng.
Thực ra Hoàn Nhạc biết nấu nướng đấy, đàn ông nhà họ Hoàn ai cũng như vậy cả, nếu không thật khó mà sống nổi, lại còn không cưới được vợ.
Chỉ là sau khi đến thời hiện đại, Hoàn Nhạc không rõ cách dùng mấy món đồ gia dụng, cộng thêm muốn trải nghiệm ẩm thực hiện đại hấp dẫn nên mới chưa từng xuống bếp.
Hơn nữa phần lớn những thứ chàng giỏi là các món nướng dân dã, thích hợp cho cuộc sống rừng hoang núi vắng chứ không phải bữa cơm gia đình.
Nhưng giờ đây đã khác, chàng có thể làm trứng chiên, bánh mì sandwich, pha ly sữa đậu nành cho Sầm Thâm, không cần cầu kỳ, đúng lượng là được.
Sầm Thâm chẳng chú ý tới động tĩnh ở nhà bếp, tuy hắn bệnh mấy hôm nay chứ trong đầu vẫn nghĩ về bản vẽ trận pháp, hiện tại đã khá hơn nhiều, đương nhiên phải tiếp tục tìm tòi nghiên cứu.
Vả lại, hắn còn phải cảm ơn Hoàn Nhạc.
Có lẽ bởi vì tu luyện bồi nguyên quyết, bình thường phải gần nửa tháng mới khỏi bệnh, mà bây giờ mới ba hôm đã khỏe.
Mặc dù đợt bệnh này là Hoàn Nhạc lây cho hắn.
Chỉ một lát sau, Hoàn Nhạc đã bưng điểm tâm tới tìm hắn.
Sầm Thâm nghe mùi hương kia thì ngoái đầu, gặp ngay Hoàn Nhạc đeo tạp dề hồng nhạt chấm bi – quà siêu thị tặng, không ngờ lại vô cùng phù hợp khi phối với gương mặt thanh xuân phơi phới của chàng.
"A Sầm, ăn sáng nè." Hoàn Nhạc vừa cười vừa kêu hắn.
Sầm Thâm lại lắc đầu, đáp: "Hôm nay còn chưa tập."
Hoàn Nhạc hiểu ý hắn, tốt nhất nên luyện bồi nguyên quyết trước bữa sáng để giữ cơ thể ở trạng thái tối ưu, đây là Hoàn Nhạc dặn hắn.
Nhưng hôm nay Hoàn Nhạc muốn thể hiện uy nghiêm của huấn luyện viên, nghiêm túc nói: "Lâu lâu lén làm biếng chút cũng không sao, mỗi trời biết ngươi biết ta biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!