Hoàn Nhạc bị tống cổ ra đường, ủ rũ cúi đầu nhổ cỏ ở ngưỡng cửa.
Cỏ ơi cỏ à, ngươi sinh trưởng giữa khe nứt trên đá, ngoan cường biết bao.
A Sầm ơi A Sầm à, ngươi như vầng trăng cô độc giữa trời cao thăm thẳm, lạnh lùng khắc nghiệt làm sao.
Hoàn Nhạc giật tay bứt nắm cỏ lên, xem đi, vận mệnh của chàng như cỏ cây bay theo gió này, phiêu bạt không chốn nương thân.
Còn bị đuổi khỏi nhà.
Song, chàng có thể làm gì đây? Chàng làm rớt bể điện thoại di động của A Sầm, điện thoại di động thần kỳ đến thế, chắc phải rất đắt rồi?
Làm sao bây giờ?
Phải chăng hôm nay chàng không được vào trong nữa?
"Gâu!" Lúc này, một tiếng chó sủa truyền từ nơi cách đó không xa.
Hoàn Nhạc ngẩng đầu, bắt gặp con chó con lông vàng đất ngồi ở cửa nhà chếch bên kia, mở to đôi mắt ngấn nước tò mò nhìn Hoàn Nhạc.
"Ẳng ẳng ẳng!" Anh kỳ lạ quá hà, ngoại hình giống con người, nhưng mùi thì cùng loài với em.
"Không sai, ta chính là tổ tông của ngươi." Hoàn Nhạc đường hoàng ra dáng nhận thân thích.
"Gâu?" Chó con nghi hoặc nghiêng đầu.
"Gâu." Hoàn Nhạc cũng nghiêng đầu.
"Gâu!" Em vẹo qua bên trái.
"Gâu." Anh ngoẻo sang bên phải.
Hai cái đầu chó nghiêng tới nghiêng lui mấy bận, rốt cuộc chó con xác định chàng là đồng loại, thận trọng cất bước vì tình hữu nghị.
Nó tới trước mặt Hoàn Nhạc, ngửi kỹ bên chân chàng một cái, ngẩng đầu: "Gâu gâu?"
Hoàn Nhạc sờ sờ đầu nó, thu khí tràng yêu quái của mình về đàng hoàng, đỡ mất công dọa nó sợ.
Ngay lúc này, chàng đột nhiên nhanh trí, nâng mặt chó con và hỏi: "Giúp tổ tông ngươi một chuyện, được không? Ngươi giúp ta một lần, ta sẽ thu ngươi làm đàn em."
"Gâu?" Chó con ngẩng đầu.
"Ngươi đừng động đậy à." Hoàn Nhạc giơ tay phải, pháp lực màu đen chậm rãi chảy ra từ lòng bàn tay, tiện đà hóa thành từng sợi quấn vòng quanh đầu ngón tay.
Năm ngón tay chàng khẽ nhúc nhích, pháp lực thuận theo sự điều khiển của chàng biến thành cái mão đeo trên đầu chó con, hai cọng dây đung đưa trong gió.
Với một cái búng tay nữa, nó lập tức khoác lên mình áo choàng màu đen oai phong lẫm liệt, mười phần bạo ngược.
Hoàn Nhạc hài lòng gật đầu, nhìn bốn bề vắng lặng rồi vỗ một cái lên mông nó: "Đi!"
Đám mây đen ngưng tụ dưới chân nâng chó con lướt qua tường bao bay về phía ngôi nhà nhỏ.
Gió thổi áo choàng đen và hai cọng dây dài, "Xiuu" một tiếng chó con đáp xuống hành lang, chẳng khác nào thiên cẩu giáng thế.
"Chời má? Hạo Thiên Khuyển hả??" A Quý trợn to cặp mắt hạt đậu xanh.
Sầm Thâm cũng kìm lòng không đặng bị thu hút sự chú ý, kinh ngạc nhìn đối phương.
"Gâu!" Tổ tổng sai em tới xin lỗi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!