Chương 21: Bệnh Rồi

Hoàn Nhạc chưa từng tưởng tượng được cõi đời này còn có nơi như vậy, dưới ánh đèn mờ tối mê hoặc, nam nam nữ nữ vui ca thỏa thích, không khí ngập tràn hương nước hoa và hương rượu, chỉ cần sơ ý chút thôi, lập tức sẽ có nữ yêu nào đó đến câu hồn anh ngay.

Phì phì phì, không phải nữ yêu, đấy là chỉ dáng vẻ thướt tha giống như yêu tinh.

Cục nước đá rơi vào cốc thủy tinh, tiếng keng keng vang vọng.

Một nam một nữ đang ôm eo nhau bước tới thoạt nhìn vô cùng xứng đôi, họ khéo léo chào hỏi mọi người chung quanh, người đàn ông đỏm dáng kia còn liếc mắt đưa tình với chị gái bartender xinh đẹp sau quầy pha chế.

Hoàn Nhạc bất hạnh nằm trên đường pa

-ra

-bôn tán tỉnh ấy, chàng tức khắc linh hoạt trốn ra sau lưng Sầm Thâm rồi ỷ chiều cao của mình nhỉnh hơn, ghé vào bên tai Sầm Thâm nói: "A Sầm, chúng ta thực sự phải chơi ở đây hả?"

"Ừm." Sầm Thâm nhàn nhạt đáp một tiếng, đoạn qua chỗ trong góc ngồi xuống, gọi hai ly Tequila.

Hoàn Nhạc một tấc cũng không rời, ngay cả ngồi cũng phải ngồi sát rạt hắn.

Sầm Thâm nhìn đôi mắt hiếu kỳ xen lẫn kinh ngạc kia, phảng phất thấy Đường Tăng lạc vào động bàn tơ.

Hình như Đường Tăng cũng là người triều nhà Đường, trùng hợp thật.

"Quao, A Sầm, nơi này độc đáo với ngộ ghê." Hoàn Nhạc lấy làm kỳ lạ tấm tắc, mặc dù chàng từng tham dự rất nhiều buổi tiệc nhưng chưa bao giờ thấy cảnh như vậy.

Đợi mãi Sầm Thâm vẫn không trả lời mình, chàng bèn quay đầu nhìn, giờ đây Sầm Thâm đã đổi sang tư thế hơi lười biếng, thoái mái ngẩng đầu dựa vào ghế sa

-lông, cầm ly thủy tinh lắc một cách hời hợt, ánh đèn mông lung đổ lên gương mặt nhuốm màu bệnh tật của hắn, người tưởng chừng tuyệt đối không hòa nhập thế nhưng lại thích hợp với nơi này nhất.

Sầm Thâm như vậy rõ lạnh, song toàn thân đều tản ra sức hấp dẫn thiêu đốt lòng người.

Hoàn Nhạc không nhịn được hỏi: "A Sầm, hồi trước ngươi thường xuyên tới đây hả?"

Sầm Thâm: "Rất bất ngờ à?"

Hoàn Nhạc gật gật đầu rồi lắc lắc đầu, hỏi tiếp: "A Quý cũng đi chứ?"

"Ông ta muốn tới lắm đấy." Sầm Thâm cười nhạo, tiếng cười lạc vào trong gió, như lông vũ nhẹ nhàng quệt lên lỗ tai Hoàn Nhạc.

Hắn đang cười rành rành mà vẫn cứ lạnh lùng xa cách, ngửa cổ uống ngụm rượu, yết hầu trượt trượt, trêu ghẹo người ta trong thinh lặng.

Hoàn Nhạc kinh ngạc ngắm hắn.

Bấy giờ một chất giọng êm ái vang lên, hai cô gái tóc dài dựa vào lưng ghế sa

-lông đối diện, mỉm cười nhìn bọn họ: "Hai anh đẹp trai, em ngồi chung được không?"

Sầm Thâm ngước mắt liếc các cô một cái, không gật đầu, cũng không từ chối.

Đối phương mặc định hắn đồng ý, cười khanh khách chuẩn bị ngồi xuống, Hoàn Nhạc lại đẩy ly rượu về phía trước ngay lúc ấy, ánh mắt sắc bén nhìn đối phương, hơi nhíu mày, cong môi cười cười: "Xin lỗi, chỗ này của tôi rồi, hai vị tiểu thư."

Hai cô gái giữ nguyên tư thế nửa ngồi hai mặt nhìn nhau, như thể không ngờ được diễn biến này, nhưng các cô cũng không khăng khăng phải ngồi đây, nếu trai đẹp đã không biết ý tứ thì các cô cũng không nán lại lâu thêm.

Chờ hai người rời khỏi, Hoàn Nhạc ngó Sầm Thâm đang một mình thưởng rượu, không nhịn được hỏi: "A Sầm thích mẫu người như thế hả?"

Sầm Thâm nhíu mày: "Là sao?"

Hoàn Nhạc không thể diễn tả bằng lời, ấp úng mà khoa tay hai lần trước ngực.

Chàng thấy rõ ràng, đôi gò bồng đảo của hai cô nương ấy rất lớn, nhưng chàng là người có giáo dưỡng, không thể tùy tiện bình phẩm con gái nhà người ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!