Buổi chiều đầu hạ, thiếu niên đeo bảo đao đến từ Đại Đường lại đóng vai thi thể ở hành lang.
Cây Xuân rốt cuộc chào đón mùa hoa mới, hương thơm đặc biệt thoang thoảng trong không khí.
Ánh dương thuộc về nơi sâu trong ngõ hẻm luôn đi kèm bộ lọc thời gian riêng, chiếu sống mũi của thiếu niên anh tuấn thành ngọn núi, lông mi thật dài chính là đôi chim nhạn, vài lọn tóc bị gió phẩy nhẹ như cành liễu huyền ảo.
Thiếu niên không nhúc nhích chút nào, tay phải buông thõng xuống mép sàn, vừa lúc bị mấy tên trộm Ảnh Yêu chạy tới cổng phát hiện.
Một đám Ảnh Yêu trốn trong bóng râm bên hành lang, xì xào bàn tán về Ngũ Chỉ Sơn, có vẻ như đang bí mật mưu đồ chuyện gì đó rất quan trọng.
A Quý trong chậu nước gần đấy lo lắng vô cùng, than ngắn thở dài: "Thiếu hiệp nằm giả chết đã hai giờ, không bị sao chứ? Nếu không ngươi qua khuyên nhủ thử? Tố chất tâm lý của thanh thiếu niên thời nay không tốt lắm, rất dễ xảy ra chuyện…."
Sầm Thâm ngồi xem A Quý diễn, nhưng không hề bị lung lạc.
A Quý: "Ai….
Vô tình phát hiện có khả năng thầy giáo kính yêu đào hố chôn mình, chẳng được mấy hôm lại phát hiện thầy đã bị chôn trong hố từ lâu, ngươi nói chút đi, kịch bản thăng trầm như này kinh hỉ không? Hay khó chịu không?"
Sầm Thâm vẫn không bị lung lạc, tiếp tục với bức vẽ.
Chốc lát sau, A Quý lần nữa thở dài não nề: "Ai…."
"Cạch." Sầm Thâm đặt viết xuống: "Câm miệng."
A Quý từ chối phối hợp: "Ta đã sớm nói rồi, chó con cần phải vuốt lông, thế nhưng đâu ai nghe ta, hừ hừ…"
Sầm Thâm nghe xong, huyệt thái dương bắt đầu giật thình thịch, cắn răng hỏi: "Không phải ông phán tôi không an ủi được người khác sao?"
"Đúng, không an ủi người ta được và thờ ơ là hai chuyện hoàn toàn khác nhau." A Quý đáp: "Y ở đây lạ nước lạ cái, lẻ loi không có ai để tố khổ, giống ngươi ngày xưa, không phải sao? Ngươi ấy, không hoạt bát cởi mở thì nhất định phải nghĩ thoáng hơn, người trẻ tuổi à.
Đời các ngươi còn ngắn quá, gặp ít người ít chuyện….."
Nghe vậy, Sầm Thâm choáng váng.
Hắn ngừng vài giây rồi chậm rãi quay đầu nhìn về phía Hoàn Nhạc, hình như nhớ tới chuyện cũ, ánh mắt lạnh băng chợt mềm dịu hẳn.
Hắn lại muốn hút thuốc, sờ túi thì rỗng tuếch.
"Ông đã nói thế, vì sao không tự mình đi an ủi cậu ta?" Sầm Thâm hỏi ngược lại.
"Ta chỉ là một con rùa thôi!" A Quý cũng không ham hố mấy việc nhọc này, xoay người bò trở về chậu nước —— người già cả đùa giỡn cá vàng chút là vui rồi, quan tâm nhiều chuyện như vậy làm chi cơ, tổn thọ lắm.
Sầm Thâm không nhịn được trợn trắng mắt, song không nói thêm gì.
Hắn vuốt nhẹ ngón tay nhằm giải tỏa ham muốn rít điếu thuốc, quay qua nhìn Hoàn Nhạc một hồi lâu.
Hắn ngồi, Hoàn Nhạc nằm, trong khoảng sân nhỏ vắng lặng chỉ còn thanh âm hoa nở.
Khoảng chừng nửa giờ nữa trôi qua, Sầm Thâm rốt cuộc đứng lên, bước tới bên cạnh Hoàn Nhạc từ trên cao nhìn xuống chàng: "Muốn ăn thịt không?"
Hoàn Nhạc chớp chớp đôi mắt, đầu óc vẫn đang bị đủ loại hồi ức và suy đoán chiếm cứ, chốc lát chưa phản ứng kịp.
Sầm Thâm nhăn mày, ngữ khí gường gượng: "Ăn, hay không ăn."
Hoàn Nhạc: QAQ
Hu, người hung hăng với ta.
Ta bị như thế này rồi mà người còn dữ dằn với ta?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!