Chương 2: (Vô Đề)

Đùi Sầm Thâm trúng một mũi tên.

Hắn chỉ kịp thoáng nhìn phong cảnh thịnh thế là đã ngã lên tường thành lạnh lẽo, mà mũi tên lạnh lùng này cũng phá tan hết thảy hoa trong gương trăng trong nước, lần nữa trả lại hắn bầu trời đêm trên đỉnh đầu.

Đêm của một ngàn ba trăm năm về trước không thể không có lấy một ngôi sao.

Nhận thức này đột nhiên khiến hắn hồi tỉnh, hắn cố nén đau nhức bò dậy, một tiếng gào to bỗng dưng vang lên sau lưng.

"Đạo tặc phương nào?!" Đó là một giọng nói vô cùng trong trẻo.

Sầm Thâm chợt quay đầu lại, lập tức thấy một bóng dáng cao gầy lẻ loi trên mái hiên thành lầu, dây cung kéo căng hết mức, đầu mũi tên chỉa thẳng về hướng hắn.

Bốn bề vẫn là Tây An sáng trưng đuốc đèn, đèn lồng đỏ giăng nơi tường thành, con đường lớn dẫn tới tháp chuông rực rỡ tựa ngân hà.

Người dân thành cổ đã sử dụng cách trang trí như thế hòng mộng về Đại Đường, mà đứng trước mắt hắn ngay giờ khắc này đây chính là một người của Đại Đường.

Bóng tối khiến hắn không thấy rõ mặt mũi đối phương, nhưng tóc đuôi ngựa cao cao và vạt áo bay bay trong gió rất thu hút sự chú ý.

Xem ký hiệu trên mũi tên thì nó là đồ vật thuộc quân doanh Đại Đường.

"Ôi, chơi lớn quá, ngươi đánh thắng được y sao?" A Quý tham sống sợ chết chân thành kiến nghị: "Hay chúng ta báo cảnh sát đi?"

"Câm miệng." Sầm Thâm đau đến trán rịn mồ hôi lạnh, hai mắt còn gắt gao nhìn chằm chằm vào khách từ Đại Đường trên mái hiên.

Người này xuất hiện ở đây chắc chắn không phải ngẫu nhiên, là thứ gì đưa y tới nơi này?

Hạt nhân của Tú Cầu Nhỏ sao?

Dường như đối phương cũng nhận ra chung quanh mình khác thường, thả người nhảy khỏi mái hiên, quả nhiên thân nhẹ như yến, phóng khoáng và thanh cao như gió.

Chàng thả cung tên trở lại trên lưng, rút Đường đao giắt bên hông ra, từng bước một đi về phía Sầm Thâm.

"Ngươi rốt cục là ai? Tự tiện xông vào hoàng thành có ý đồ gì?" Chàng trầm giọng chất vấn, giơ mũi đao lạnh băng trực diện yết hầu Sầm Thâm.

Cảm giác nguy cơ nổ tung trong đầu, hình như miệng vết thương đổ máu không ngừng đã ảnh hưởng bệnh cũ tái phát, Sầm Thâm cắn môi, quặn đau quen thuộc xuất hiện trong cơ thể.

A Quý vội vàng ứng cứu: "Thiếu hiệp hãy khoan, hãy khoan! Ngươi biết năm nay là năm nào chưa, hai ngàn không trăm hai mươi lăm đó thiếu hiệp!"

"Hai ngàn không trăm hai mươi lăm?" Đối phương chết lặng.

"Thiếu hiệp ngươi đây kiến thức hạn hẹp, từng nghe thời không nghịch đảo chưa? Nơi này đã không phải triều đại của ngươi, ngươi nhìn kỹ xung quanh xem! Bọn ta đang tản bộ ngắm trăng êm đẹp, vô duyên vô cớ bị ngươi bắn một mũi tên, ngươi nói coi oan không cơ chứ?" A Quý vừa lường gạt vừa nỗ lực bò ra khỏi túi Sầm Thâm, rồi tiếp tục lường gạt: "Ta nghe hơi thở thì ngươi hẳn là yêu quái đồng loại, vốn cùng một gốc, sao lại gấp gáp tương tàn!"

Đối phương nhíu mày, tầm mắt quét qua gương mặt nhợt nhạt của Sầm Thâm, song vẫn không bị dăm ba câu mê hoặc.

Mới nãy chàng mạo hiểm phóng lên tường thành giữa cơn gió tuyết liền bị hiện tượng lạ đột ngột phát sinh cản đường, bấy giờ cũng chỉ có người này xuất hiện trước mắt chàng.

Có yêu khí, có gì đó kỳ quái.

Bông tuyết vương trên mũi dao hãy còn đó, nhưng gió tuyết đâu rồi?

Hoàn toàn không thấy.

"Làm sao ta tin tưởng… một con vương bát được?"

"Lão tử là rùa vàng!"

"Ai cần biết ngươi là vương bát hay là rùa, xạo xự tức kẻ gian."

A Quý tức chết, cũng gấp muốn chết: "Nếu ngươi không tin thì có thể tự mình tra thử, nhưng ngươi còn tiếp tục chùng chình nữa, hắn sẽ mất máu quá nhiều mà chết!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!