Chương 19: Thám Tử Lừng Danh Nhạc Nhạc 20

Dường như cơ thể Sầm Thâm trở nên kém đi khi bắt đầu tu luyên bồi nguyên quyết.

Nếu không phải sắc môi hắn hồng hào hơn một chút so với thường ngày, chắc A Quý cũng ngợ rằng hắn sắp sửa chầu trời.

"Nhạc Nhạc thiếu hiệp, phương pháp tu luyện này của ngươi sẽ không có bất trắc gì đâu nhỉ?"

Hoàn Nhạc đang ngồi trên hành lang lau bảo đao của mình, nghe vậy ngẩng đầu đáp: "Ta nói rồi, giai đoạn đầu rất khó khăn.

Nền tảng của hắn quá yếu, nếu nhiêu đây cũng không cố gắng qua được, vậy chỉ đành chấp nhận số mệnh chờ chết mà thôi."

A Quý: "Thiếu hiệp ngươi bỗng dưng nghiêm khắc quá đa."

"Này tính là gì chứ." Hoàn Nhạc chợt nhếch môi, dí sát vào A Quý hỏi: "Nếu ngươi tới Đài Chu Tước nhìn thử, lập tức sẽ biết ta không hề nghiêm khắc chút nào."

"Đài Chu Tước?"

"Đừng nói ngươi không biết, ánh mắt ngươi tố cáo với ta rằng, ngươi nhận ra lệnh bài của ta."

A Quý không lên tiếng.

Ở chung một khoảng thời gian cho tới nay, Hoàn Nhạc luôn làm mới nhận thức của ông, thiếu niên lang thoạt nhìn hoạt bát vô tư này thực ra lại vô cùng cẩn thận, một ánh mắt của ông lúc ấy nhỏ bé như vậy, song vẫn không thể giấu giếm được chàng ư?

Mẹ nó, chẳng phải mắt ông là mắt đậu xanh sao.

"Lão tử mới nhắm mắt rồi mở mắt thì ba trăm năm đã trôi qua, nào rảnh rỗi để ý chuyện nhân gian." Ông trả lời hàm hồ.

"Thế à." Hoàn Nhạc đút đao trở vào vỏ, chớp mắt vài cái: "Dù gì bây giờ ngươi cũng đánh không lại ta."

Thực ra cái chính Hoàn Nhạc đang tò mò là vì sao thực lực và tuổi tác của ông hoàn toàn không tỷ lệ thuận với nhau, một lão yêu quái sống không biết bao nhiêu lâu mà phế như vậy, ông ta cũng quá yếu rồi.

A Quý sắp bị tức chết, phải chi ông còn oai phong năm đó, chắc chắn ông sẽ tung một cước đạp con chó nhỏ này bẹp thành mứt quả hồng.

Lúc này, Sầm Thâm đi ngang qua, Hoàn Nhạc tức khắc thả A Quý xuống rồi lao theo.

"A Sầm." Hoàn Nhạc quen cửa quen nẻo cản đường Sầm Thâm, tỉ mỉ quan sát sắc mặt hắn, chàng hỏi: "Ngươi lại muốn qua sát vách đọc sách hả?"

Sầm Thâm trả lời bằng sự im lặng.

Mấy ngày gần đây hắn thực sự mệt chết đi được, mỗi ngày tập bồi nguyên quyết hai lần sáng tối, thời gian còn lại hắn đều ngâm mình trong sách, như đói như khát nghiên cứu đồ được Ngô Sùng An lưu lại, nếu không cần thiết thì một câu dư thừa hắn cũng không muốn nói.

"Hôm nay là cuối tuần, hay nghỉ ngơi một chút?" Hoàn Nhạc hỏi.

"Không tốt lắm." Sầm Thâm bước sang bên hông, vòng qua chàng tiếp tục đi ra ngoài.

Hoàn Nhạc biết khuyên nhiều vô dụng, không thể làm gì khác hơn là chậm rì rì theo sau hắn, chậm rì rì hỏi: "A Sầm, ngươi nói có khi nào trí nhớ của một người sẽ sai không?"

Sầm Thâm chẳng trả lời ngay, mãi đến khi gần đến phòng sách mới đáp: "Việc đời không có tuyệt đối."

"Không có tuyệt đối…" Hoàn Nhạc lầu lầu chứ không vào nhà mà chạy thẳng lại trước cửa sổ phòng sách.

Đúng lúc Sầm Thâm ngồi xuống bên cửa sổ, Hoàn Nhạc nói tiếp: "Ta phát hiện một đoạn ký ức của mình có vấn đề, không hợp lý lắm."

Sầm Thâm ngước mắt.

Không hổ là phái sống vô tư, chuyện ký ức gặp sự cố mà cũng nói đơn giản như thể mì ăn liền thiếu gói gia vị vậy.

Không, có thể mức độ nghiêm trọng còn thua việc không có gói gia vị nữa.

Chí ít lần trước chàng đã tức giận thật lâu vì gói gia vị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!