Chương 18: Tuổi Dậy Thì

Hoàn Nhạc rất mong đợi câu trả lời của Sầm Thâm, vì thế nhìn hắn không chớp mắt.

Dường như Sầm Thâm thất thần một khoảnh khắc, mới há miệng phun ra một câu: "Mua cơm chưa?"

Hoàn Nhạc: "Ơ?"

Hoàn Nhạc về rất vội vàng, quên mua cơm rồi.

Sầm Thâm liếc mắt nhìn chàng, không nói gì mà chỉ cất bản vẽ tu luyện, thẳng tiến về nhà mình.

Ngang qua cổng, lại qua cửa, đi thẳng vào nhà bếp.

"Ngươi giận hả?" Hoàn Nhạc chạy bước nhỏ theo sau hắn.

"Không có." Sầm Thâm quen thuộc bước tới chỗ tủ lạnh.

Hoàn Nhạc nhìn thấy hành động này của hắn, ánh mắt thoáng lấp lánh: "Ngươi định nấu ăn sao? Làm sườn kho nước tương sao? Gà rán cũng được, bên ngoài nhiều quảng cáo gà rán lắm, kêu là KFC —— "

Lời nói hưng phấn bỗng ngưng bặt, tủ lạnh trống rỗng, một cơn gió băng lãnh thổi ra.

Sầm Thâm khựng một chốc, lấy ba quả trứng gà, rồi lấy bột mì từ tủ bếp, bình tĩnh bắt đầu chế biến.

Trạch nam thâm niên luôn có giải pháp cho vấn đề ăn uống.

Hoàn Nhạc ở một bên không xen tay vào được bèn nằm nhoài lên kệ bếp chống cằm xem.

Chàng phát hiện, thần sắc khi Sầm Thâm nấu ăn giống y như đúc khi hắn nghiên cứu.

Tầm mắt dời xuống dưới chạm vào đôi bàn tay cùng ngón tay thon dài mà dẫu có mài ra vết chai thì vẫn đẹp mắt như cũ kia.

Ngón tay gầy gầy dính bột mì, mỗi cử động đều như đang theo nhịp điệu nào đó.

Có lẽ đại để do hồi lâu không vận động, dùng não quá độ lại không nghỉ ngơi thật đàng hoàng nên chẳng bao lâu sau, trên trán Sầm Thâm đã toát mồ hôi.

Mái tóc hơi dài nhẹ phẩy bên tai theo động tác của hắn, dường như hắn muốn vén chúng ra sau tai, nhưng bị vướng cái tay đang đầy bột.

Hoàn Nhạc là người tốt bụng, tốt đến nỗi thần xui quỷ khiến giúp hắn hoàn thành động tác này.

Đầu ngón tay thiếu niên ấm áp sượt qua lỗ tai hơi lành lạnh của hắn, mang đến sự cứng đờ trong phút chốc.

"Đừng nhúc nhích." Thế mà người mở miệng trước lại là Hoàn Nhạc, chàng thấy một lọn tóc trượt khỏi vành tai kia, không hiểu vì sao lòng mình càng phấn khởi hơn.

Nhưng Sầm Thâm đã xoay đầu qua, lạnh lùng quét mắt lên tay chàng, cảnh cáo: "Cậu dám đưa tới lần nữa xem?" ()

Hoàn Nhạc oan ức: "Ta…"

"Còn muốn ăn mì không?"

"Muốn."

"Ra ngoài."

"Ồ."

Hoàn Nhạc nản lòng tới cửa ngồi xuống, làm như giận hờn nên không thèm ngồi tại cửa phòng bếp mà ra cửa chính luôn.

A Quý ở sát vách bị lãng quên dựa vào năng lực của mình bò đến thì đụng phải tôn đại thần này, ngửa đầu hỏi: "Bị đuổi ra ngoài rồi?"

"Hắn không cho ta chạm vào tóc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!