Chương 16: Chuyển Phát Nhanh

Trong ngôi nhà hoang nhiều thêm một đống đất.

Đống đất được đắp dưới tán cây hòe, thoạt nhìn không hề bắt mắt, e rằng chẳng mấy năm sau, sẽ hóa thành đất bằng lần thứ hai.

Sầm Thâm cũng không dựng bia cho ông, chỉ quay về làm một mâm cơm bưng đến trước phần mộ, tế thêm một bình Nhị Oa Đầu ông nội thích nhất.

Hoàn Nhạc ngồi trên nóc nhà nhìn hắn, Sầm Thâm đứng bao lâu, chàng liền nhìn bấy lâu.

Cuộn chân lại, chống cằm, gương mặt thôi tươi cười, dường như vẫn luôn suy tư điều gì.

Sau khi kết giới bị thu hồi, Ảnh Yêu bắt đầu chạy trốn, chỉ có con Ảnh Yêu được cử làm đại biểu vẫn dính vào phần mộ như đồ trang trí, thậm chí còn thèm nhỏ dãi đồ ăn Sầm Thâm nấu.

"Chắc hắn rất khó vượt qua…" Chàng tự lẩm bẩm, ngửa ra sau ngả vào mái ngói.

Trăm năm trước là gian đoạn đặc thù như thế nào, chàng cũng không biết, theo lý thuyết thì hiệp hội thợ thủ công hưng suy vinh nhục cũng không liên quan đến chàng, thế nhưng Hoàn Nhạc ngẫm nghĩ cẩn thận lại thấy không đúng.

Ngô Sùng An chết đại biểu cho kết thúc của hiệp hội thợ thủ công.

Mà hiệp hội thợ thợ thủ công tại cầu Nam Lưu lại khởi đầu cho tất thảy.

Chàng và Sầm Thâm vừa vặn kẻ đầu người đuôi.

Còn ai nữa nhỉ?

Liễu Thất.

Phu tử.

Chàng cảm giác rằng, dường như trong bóng tối có một sợi dây vô hình xâu chuỗi những điều này lại với nhau, nếu muốn tìm ra chân tướng thì nhất định phải làm rõ "Hiệp hội thợ rthủ công ở Đại Đường".

Họ Liễu nhậm chức hội trưởng đầu tiên rốt cuộc là ai?

Hoàn Nhạc vắt óc suy nghĩ, vẫn không thu hoạch được gì.

Xét cho cùng chẳng qua chàng chỉ mua một món đồ tại hiệp hội để dỗ mẫu thân vui vẻ, Phu tử cũng rất ít khi nhắc tới người bạn kia, Hoàn Nhạc nói là biết, quá lắm cũng chỉ biết cái họ mà thôi.

Không đúng, chàng chưa từng nghe thấy hay đã quên mất?

Hoàn Nhạc rất hiếm khi hoài nghi bản thân, bởi vì trí nhớ của chàng thực sự tốt lắm.

Loại chuyện liên quan đến người khác như vậy thường xuất hiện nhiều nhất trong những lời đồn đãi, thí dụ như tại quán trà, lầu xanh hoặc từ miệng bác gái nhà bên.

Khó thể khẳng định được chàng đã từng nghe thoáng qua ở đâu.

Nghĩ đến đây, Hoàn Nhạc bò dậy chuyển qua tư thế ngồi, hai tay thả lỏng đặt lên đầu gối, cấp tốc nhập định.

Nhập định có thể giúp chàng loại trừ tất cả tạp niệm, rồi dựa vào trí nhớ siêu việt lần nữa tìm ra những mảnh vỡ nhỏ bé trong đầu.

Thời gian chậm rãi chảy trôi, hai ngôi nhà đều đã phục hồi sự yên tĩnh, đến cơn gió cũng không ghé thăm lần nào.

Sầm Thâm dựa vào cây hòe hút điếu thuốc, cách làn khói trắng liếc mắt nhìn Hoàn Nhạc, sau đó ném tàn thuốc, đi thẳng vào nhà.

Dù Ngô Sùng An đã qua đời, nhưng rất nhiều bản vẽ trận pháp, sách, tư liệu quý giá ông để lại không thua gì một hồi mưa rào đúng lúc nắng hạn đối với Sầm Thâm.

Còn cả lá thư kia.

Sầm Thâm nhẹ nhàng tỉ mẩn lấy ra rồi nhét vào phong bì, cầm phong thư mỏng manh này, lòng hắn đã có quyết định, lá thư này không nên ở trong tay hắn, cho dù sau bao năm đi chăng nữa, tấm lòng của Ngô Sùng An vẫn nên được gửi đến đúng nơi đúng chốn.

C: số 49 hẻm Tây Tử, có thể tới tận nhà lấy bưu kiện chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!