Hoàn Nhạc đuổi theo hai con Ảnh Yêu vọt vào sân ngôi nhà hoang phế sát vách, có lẽ lần này chàng thực sự hạ quyết tâm, cởi trường cung trên lưng ngay khoảnh khắc nhảy xuống tường bao, "Xoẹt xoẹt" bắn hai mũi tên cùng lúc.
Một mũi tên xuyên dưới quai giỏ tre, treo nó lên cửa gỗ.
Một mũi tên khác ép sát hai con Ảnh Yêu đang chật vật chạy trốn, rồi dùng một góc độ cực xảo quyệt đuổi theo nhằm tóm luôn con thứ hai.
Mặc dù Ảnh Yêu chuồn rất nhanh nhưng không thể nhanh hơn tên do Hoàn Nhạc bắn, huống chi trên mũi tên này còn mang theo yêu khí mạnh mẽ khiến người ta phải run rẩy.
Chỉ nghe hai tiếng phốc phốc, Ảnh Yêu nhỏ hóa thành khói đen tản ra tứ phía khi mũi tên áp sát rạt, trông giống như đang sống sờ sờ thì bị đánh tan xác.
Hết thảy chỉ phát sinh trong chớp mắt, Hoàn Nhạc đáp xuống đất đúng lúc này, con ngươi lóe lên ánh sáng sắc lạnh, chàng rút bảo đao khỏi vỏ, hai ngón tay phất qua lưỡi đao, sau đó đâm mạnh vào khe hở trên tảng đá xanh.
"Uỳnh——-" Pháp lực màu đen như thủy triều dâng trào, kết giới vô hình bao phủ toàn bộ khuôn viên ngôi nhà trong tích tắc, nội bất xuất ngoại bất nhập.
Chẳng qua chỉ là hai con Ảnh Yêu nho nhỏ mà thôi, có thể thoát khỏi đao của Hoàn Nhạc sao?
"Ra đây cho ta!" Hoàn Nhạc sẽ không bị bọn Ảnh Yêu lừa, bản thể Ảnh Yêu chính là một luồng khói đen, mới vừa rồi không phải bị chàng đánh tan mà là ve sầu thoát xác.
Nhưng khoảng sân vẫn lặng lẽ, không tên trộm nào dám đầu thú.
Hoàn Nhạc vẩy vẩy đao, chậm rãi cong khóe môi, sau đó nhanh chân tung một cước đạp bay cửa nhà và —— sợ ngây người.
Nơi này là sào huyệt của bọn Ảnh Yêu ăn cắp hả?!
Dù Hoàn Nhạc cầm bảo đao trên tay, toàn thân đề cao cảnh giác cũng bị làm cho không kịp trở tay với những viên lông nhung màu đen tròn tròn bên trong nhà tuôn ra như tuyết lở khi cánh cửa bị đá văng.
Viên nào viên nấy đều là Ảnh Yêu, tính sơ sơ khoảng chừng hơn trăm con.
Hoàn Nhạc đặt mông ngồi dưới đất, phất tay loạn xạ kéo Ảnh Yêu bấu víu trên người mình xuống, ngạc nhiên nhìn quanh bốn phía rồi càng mẹ nó bất ngờ.
Chàng nằm giữa đại dương Ảnh Yêu màu đen, mấy Ảnh Yêu còn đang lăn khắp nơi, líu ra líu ríu kêu "Ôi", "Chời địu" khiến đầu óc Hoàn Nhạc muốn nổ tung.
"Hu hu hu hu hu!" Ảnh Yêu rốt cuộc tung ra tuyệt chiêu cuối.
"Được rồi!" Hoàn Nhạc vung bảo đao một cái: "Đừng có quậy, con nào có thể nói chuyện thì bước ra!"
Sầm Thâm và A Quý ngồi ở tường bao hóng hớt, A Quý thoáng ngạc nhiên hỏi: "Tiểu Thâm Thâm, ngươi nói xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra với cả một nhà Ảnh Yêu này? Ta cũng không biết thế mà có nhiều yêu quái ở sát vách như vậy."
Sầm Thâm đáp: "Mặc dù Ảnh Yêu yếu nhưng năng lực sinh sản mạnh mẽ, cũng cực dễ sinh tồn.
Phàm là chỗ tối đều có Ảnh Yêu, đây là quy luật."
"Điều này cũng đúng." A Quý ngửi mùi vị trong không khí, "Chen chúc đông như vậy cũng không nghe được bao nhiêu yêu khí.
Có thể do chúng ta quá quen thuộc với hơi thở từ Ảnh Yêu, trái lại không nhận ra, nhưng….
chúng nó tập hợp ở đây làm gì?"
Sầm Thâm vô phương trả lời vấn đề này, nhưng hắn có thể cảm giác được bọn Ảnh Yêu chắc chắn liên quan đến chuyện Vô tiên sinh.
Bấy giờ phía Ảnh Yêu đã cử một phát ngôn viên nhảy tới trước mặt Hoàn Nhạc, viên tròn lăn lăn rồi làm cái động tác tương tự ngẩng đầu, rụt rè hỏi: "Đại, đại ca, anh muốn ăn thịt bọn em sao? Bọn em, ăn không ngon, ăn, ăn vào, một luồng khí, thả ra, đều, đều là rắm, thật đó!"
Hoàn Nhạc: "…"
Ảnh Yêu: "Hu hu hu hu hu!"
"Dừng lại!" Hoàn Nhạc rốt cuộc tìm về giọng nói của mình, nhức đầu bảo: "Ai nói ta muốn ăn các ngươi? Chớ đánh đồng ta với những yêu vật cấp thấp kia.
Ta hỏi các ngươi, vì sao tụ tập như thế? Vì sao ăn trộm?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!