A Quý ôm ấp một loại ảo tưởng tốt đẹp nào đó đối với chuyện phát sinh tại phòng ngủ sát vách tối qua.
Thí dụ như, Nhạc Nhạc thiếu hiệp nào đó tỏa sáng tỏa nhiệt dài lâu rốt cuộc làm người nào đó cảm động, rồi dẫn dắt hắn lên con đường dưỡng sinh khỏe mạnh.
Nhưng vào ngày hôm sau, Sầm Thâm bước khỏi phòng lại như thanh niên u ám mất ngủ ba ngày ba đêm, đôi môi khô nứt ứa một vết máu, tóc dài có thể buộc củ tỏi.
"Ngươi còn sống không?" A Quý lo lắng hỏi.
Sầm Thâm lạnh lùng quét mắt qua, nhìn cái gì cũng giống như đang nhìn người chết.
Bây giờ tâm trạng hắn rất tệ, giống như rối loạn lưỡng cực, nhưng không thể trách hắn, dù là ai mới tỉnh dậy vào sáng sớm mà phát hiện một cậu trai lỏa thể đang nằm trên giường mình thì cũng không vui nổi.
"Nhạc Nhạc thiếu hiệp đâu? Chắc y không bị ngươi phân thây đâu nhỉ?" A Quý lo lắng hơn.
Nghe vậy, Sầm Thâm bỗng nở nụ cười xót xa, cười đến mức A Quý không nhịn được rụt đầu.
Sầm Thâm thẳng tiến tới nhà bếp, A Quý nhanh chóng bò vào phòng ngủ, bò nửa buổi rốt cuộc bò tới đích, phát hiện Hoàn Nhạc quấn kín chăn, đau đớn ôm đầu ngồi trên giường, tóc tai tán loạn, rất giống phụ nam nhà lành bị ăn hiếp.
A Quý ngơ ngác, lẽ nào tối qua phát sinh chuyện khó lường gì rồi? Trời ạ đây là kịch bản gì?
"Đau quá, đau đau đau…." Hoàn Nhạc bỗng kêu rên rồi ngã ra giường, A Quý mới nhìn rõ chỗ bị chàng bụm sưng thành cái bánh bao thật lớn.
"Chuyện gì xảy ra vậy?" Ông không nhịn được hỏi.
"Ta bị đánh!" Hoàn Nhạc khóc không ra nước mắt: "Ta đang ngủ yên lành thì bị đánh rồi!"
A Quý: "…"
Theo những gì Hoàn Nhạc nhớ được, tối qua chàng ngủ mơ mơ màng màng, lờ mờ cảm thấy hơi lạnh, bèn trèo lên giường, còn chủ động cởi quần áo —– chàng không quen mặc đồ đi ngủ, nhưng chàng mặc quần lót đàng hoàng mà!
Hơn nữa chàng vốn đã bị tơ hồng trói, nhất định là chính Sầm Thâm mở ra giúp chàng, cái này đâu thể trách chàng.
Thêm vào đó, hôm qua sau khi ngủ, hình như Sầm Thâm không riêng gì giúp chàng cởi trói buộc mà còn đắp chăn lông cho chàng nữa.
A Quý nghe xong câu chuyện đau thương này, không biết nên nêu cảm tưởng gì: "Cho nên, ngươi đã bị đánh sao?"
Hoàn Nhạc bất đắc dĩ gật gật đầu: "Còn không phải sao, trực tiếp đánh thức ta luôn."
Hoàn Nhạc bị đánh, còn bị yêu cầu giặt quần áo và drap trải giường, giặt không xong thì không cho ăn cơm.
A Quý bày tỏ sâu sắc đồng cảm, nhưng vẫn không nhịn được buồn cười.
Vì vậy, tại một ngôi nhà nhỏ nào đó thuộc hẻm hồ đồng Tây Tử vào buổi sáng nay, thiếu niên đeo bảo đao đến từ Đại Đường ai oán ngồi giặt quần áo giữa gió xuân ấm ấp.
Tất cả máy giặt đều được đặt ở cuối hành lang, Hoàn Nhạc chống cằm ngồi trước máy giặt nhìn chằm chằm lồng giặt, thần sắc tràn ngập u sầu.
"Ai…." Chàng đã thở dài ba lần trong hôm nay.
Sát vách đúng hẹn lại vang lên tiếng bà Vương cãi nhau với ông bạn già, Hoàn Nhạc ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua tường bao, dường như thấy được hoa nguyệt quý nở rộ.
Lúc này, có người gõ cửa.
Hoàn Nhạc cảm thấy vẫn rất đau đầu, không muốn nhúc nhích, mà người trong phòng hiển nhiên còn lười nhúc nhích hơn chàng, vì thế chàng chẳng thể làm gì khác hơn ngoài chấp nhận số phận mà bò dậy đi về phía cổng.
Đi được nửa chừng, tiếng gõ đã ngừng, chàng nghi hoặc lầu bầu, mở cửa lại không gặp được ai.
Chàng bỗng nhớ ra điều gì, trực tiếp cúi đầu, quả nhiên phát hiện cái giỏ tre trên mặt đất.
"A Sầm, Vô tiên sinh lại tới nữa rồi!" Chàng nhất thời quên mất đang giận dỗi Sầm Thâm, hào hứng ôm giỏ tre chạy đi tìm hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!