Đương chuẩn bị về nhà sau khi xem TV xong, Hoàn Nhạc bỗng dưng nhớ tới một chuyện, tò mò hỏi bà Vương: "Bà nội, sao mọi người gọi Sầm Thâm là Viên Kẹo Nhỏ vậy ạ?"
Bà Vương đột nhiên nghe chàng hỏi vậy cũng sửng sốt một chút, mất nửa ngày chưa đáp được.
Cẩn thận suy nghĩ chốc lát, mới đột nhiên nhớ ra, bà bảo: "Há, bà nhớ rồi, đúng là có chuyện đó."
Mười năm trước Sầm Thâm chuyển tới hẻm hồ đồng Tây Tử và chỉ xách theo một cái vali cùng một con rùa, không chào hỏi hàng xóm cũng không có bạn bè người thân đến nhà chúc mừng.
Phần lớn người dân sống tại hẻm hồ đồng Tây Tử, thậm chí không hề biết một hộ mới vừa dọn vào nơi sâu nhất trong hẻm.
Tình trạng ấy kéo dài hai năm, trong hai năm này Sầm Thâm ít giao du với bên ngoài, gần như cắt đứt tất cả liên hệ với mọi người.
Bà Vương sát vách là người từng bắt gặp hắn nhiều lần nhất, khá lo lắng trong lòng.
Ban đầu, bà sợ nhà kế bên là phần tử phi pháp, sau đó, bà lại chuyển sang lo có phải Sầm Thâm bị bệnh trầm cảm hay chứng tự kỷ gì không, vì thế bà chủ động qua thăm mấy lần.
Đến khi dần dần hiểu rõ, bà Vương đại thể biết tính cách và thành phần gia đình của hắn, biết hắn cũng không thích bị người khác làm phiền, cho nên chỉ thi thoảng cho đồ ăn, duy trì quan hệ không xa không gần như vậy.
Viên Kẹo Nhỏ xuất hiện vào một buổi chiều xuân trời trong nắng ấm, giao đồ ăn bắt đầu phổ biến, nhưng còn chưa phát triển đến đi chợ hộ.
Sau rất nhiều ngày ru rú ở nhà, Sầm Thâm không thể không ra ngoài mua thức ăn và trên đường quay về, chuyện ngoài ý muốn đã phát sinh.
Thực ra đấy cũng không phải chuyện lớn, nguyên nhân bởi có gia đình kia trong hẻm đang sửa nóc nhà, mà trẻ con gần đó hiếu kỳ nên chạy tới xem, một miếng ngói bỗng từ trên trời rớt xuống, lao thẳng về đỉnh đầu đứa bé.
Sầm Thâm đúng lúc đi ngang qua, liền giơ tay cản giùm.
Tuy đứa bé không bị thương nhưng sợ hãi quá nên khóc huhu, vì vậy Sầm Thâm móc một viên kẹo trong túi cho cậu bé.
Chính viên kẹo trái cây tròn vo ấy đã mang đến Sầm Thâm biệt danh "Viên Kẹo Nhỏ" với phong cách khác biệt như thế.
"Viên kẹo nhỏ, viên kẹo nhỏ….
Pippi la lên như vậy, thằng cu kể cho người lớn nghe là có anh rất xinh đẹp cho con một viên kẹo nhỏ." Lúc bà Vương nói đến chuyện này, khóe môi vẫn đượm nét tươi cười.
(Biệt danh của bé đó, Pippi cũng là tên một con Pokemon)
Hoàn Nhạc hào hứng chạy về kể lại cho Sầm Thâm hay, Sầm Thâm tạm ngừng nghiên cứu, tỉ mỉ hồi tưởng một lúc lâu, cũng không nhớ nổi vì sao ngày ấy trong túi mình lại có viên kẹo.
"Kẹo cũng tốt đó chứ, may mà trong túi ngươi không đựng một cục sắt, bằng không đã bị gọi là búa sắt rồi." A Quý cười trên sự đau khổ của người khác.
Sầm Thâm miễn bình luận những lời này, Viên Kẹo Nhỏ thì Viên Kẹo Nhỏ đi, chỉ cần không gọi ngay mặt hắn thì sao cũng được.
Hoàn Nhạc nhìn hai người hình như đã hòa hảo trở lại, khẽ gật đầu, giấu kín thân thế cùng danh tiếng.
Công tác tu bổ bản vẽ trận pháp triệt để kẹt tại nút cổ chai, chàng cũng không thèm để ý, nằm trên sô pha đọc đủ loại sách mượn được từ nơi khác.
Một ngày sau, Tôn Vĩnh gọi điện thoại đến giới thiệu cho Sầm Thâm một vị thợ thủ công thâm niên, Sầm Thâm lập tức dẫn Hoàn Nhạc tới cửa thăm viếng, nhưng đáng tiếc vẫn trắng tay ra về.
Vị thợ thủ công ấy nói mình có mấy người bạn, có thể giới thiệu Sầm Thâm qua đó.
Sầm Thâm cảm ơn nhưng chẳng hề hy vọng quá nhiều đối với chuyện này.
Qua những cuộc trò chuyện với các thợ thủ công mình đã tiếp xúc được cho đến nay, Sầm Thâm phát hiện một sự thật —— thợ thủ công của bây giờ nói chung trình độ không cao, cũng gặt hái được rất ít tại phương diện tu luyện.
Pháp khí, pháp khí, khí cụ rất quan trọng, pháp cũng quan trọng.
Nếu như không có pháp lực truyền vào, vật phẩm thợ thủ công làm ra chẳng qua chỉ là món hàng tinh xảo, khác biệt gì với các vị thợ thủ công phổ thông?
Trận pháp huyền diệu, hoa văn lưu chuyển pháp lực tinh vi mới thực sự là nét bút vẽ rồng điểm mắt, hóa thứ tầm thường thành sự tồn tại thần kỳ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!