Trận chiến Núi Bảo Tháp hạ màn bằng việc Sầm Thâm thỏa hiệp.
Sầm Thâm vốn có thể không để ý, Hoàn Nhạc cũng sẽ không cầm muỗng đút cơm cho hắn thật, nhưng chàng thấy Sầm Thâm ngó lơ thì trực tiếp ôm chén ngồi xếp bằng bên chân hắn, hát khúc vườn không nhà trống.
Kế sách này được biểu diễn bởi bụng của Hoàn Nhạc, thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn, cho nên hát vô cùng vang dội.
Sầm Thâm bị phiền đến hết chịu nổi, cúi đầu nhìn chàng, chàng liền ngẩng đầu nhìn hắn, nửa bước không lùi.
"Có đi hay không?"
"Không đi."
"Không ăn là đói đấy."
"Ta không ăn cơm bảy ngày cũng sẽ không chết đói."
Thiếu niên cố chấp mà bướng bỉnh, nâng Núi Bảo Tháp lẩm bẩm: "Thịt nguội lạnh là hết ngon ngay, quá đáng tiếc mà.
Phu tử luôn bảo ta không biết nhân gian khó khăn, nhưng hắn đâu hay hồi còn nhỏ xíu ta đã bị mẹ tha vào trong núi.
Trong núi có mọi thứ, lại chẳng có gì cả, quả dại rất dở, thỏ hoang quá dễ thương.
Sát sinh là vấn đề lớn, yêu quái chúng ta còn phải suy xét nhiều hơn so với quân tử nhân loại, ta nên ăn chứ? Hay không ăn đây…."
Sầm Thâm lựa chọn ăn.
Hắn cảm giác hơn mười năm qua mình chưa từng no như thế, khoảnh khắc đặt chén đũa xuống, thấy cành Cây Xuân đang tắm nắng nhẹ nhàng lay động ngoài tường kính, cả người hắn bỗng nhiên tiến vào trạng thái chây lười.
Tốc độ đại não làm việc trở nên chậm hơn, cơn buồn ngủ dần xông tới, cứ muốn ngồi lẳng lặng như vậy, không quan tâm bất cứ điều gì.
Thậm chí còn dâng lên cảm giác có thể ngồi yên mãi rồi chết già.
Nếu như người nào đó có thể lập tức, lập tức biến trở về Đại Đường mà nói.
"A Sầm!" Hoàn Nhạc thu dọn chén đũa tháo chạy dò đầu khỏi phòng bếp: "Cái bếp này dùng làm sao? Thịt nguội rồi, ta muốn hâm nóng lên."
Sầm Thâm dựa sâu hơn vào ghế, nhắm mắt lại, không thấy cậu ta.
Hoàn Nhạc bị ép tự lực cánh sinh tìm được A Quý, sau trận luống cuống tay chân, rốt cuộc hiểu được cách sử dụng bếp ga chính xác, đun nóng lại thịt và cá.
Chàng ăn trọn ba chén cơm.
Cơm nước xong xuôi, A Quý lại khuyến khích Hoàn Nhạc nấu trà táo đỏ.
Lúc đó Hoàn Nhạc đương suy nghĩ rửa chén như thế nào, nghe vậy xoay đầu hỏi: "Tại sao phải nấu trà táo đỏ?"
"Bổ máu đó, ngươi không thấy môi hắn chẳng có chút màu máu sao?" A Quý đáp.
"Vậy sao trước kia ngươi không khuyên hắn uống?" Hoàn Nhạc lại hỏi.
A Quý lập tức giương móng vuốt ngắn ngũn không hề có lực uy hiếp của mình, trả lời bằng điệu bộ như giáo sư giải đáp thắc mắc trong lớp: "Ngươi thấy ta đả động nổi sao?"
Hoàn Nhạc rất tán thành mà gật đầu: "Ừ, có lý."
Lúc này Hoàn Nhạc rốt cuộc tìm được chính xác các bước cho sự nghiệp rửa chén thời hiện đại, vén ống tay áo lên bận việc.
Người trẻ tuổi tay chân lanh lẹ, chỉ chốc lát sau đã dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ, nhìn nhìn giờ giấc, vừa đúng nửa giờ sau khi ăn, thích hợp uống trà.
Chàng lấy được lá trà, táo đỏ và những thứ cần thiết trong tủ bếp theo sự chỉ đạo từ A Quý, Hoàn Nhạc nếm nếm thử, vẫn còn dùng được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!