Chương 27: (Vô Đề)

Edit + Beta: V

Túc Mạc ngẩn ra: "Phiền anh quá."

Người đàn ông kia nghe vậy chợt khựng lại, sau khi Túc Mạc vào thì đóng cửa, hướng dẫn cậu đi về phía trước.

Túc Mạc nhanh chóng suy nghĩ, hình như cậu chưa từng gặp người này trong nhà bà Trình thì phải.

Cậu thấy ngờ ngợ, rồi sực nhớ ra là mình đã gặp người này ở đâu – bên ngoài văn phòng của Chủ nhiệm Lưu ở Đại học Thủ Đô.

Lúc ấy anh mặc vest, mang giày da, khác hẳn áo sơ mi quần trắng hiện giờ, chỉ có mỗi cái khí chất kia khiến người ta khó quên mà thôi.

Anh ấy là gì của bà Trình nhỉ?

Nhà của bà Trình không khác mấy so với trí nhớ của cậu, đi qua huyền quan thì nhìn thấy bà cụ đang ngồi trên sô pha phủ thảm lông, bà thấy Túc Mạc tới thì vội vàng duỗi tay tiếp đón: "Bé Mạc tới rồi hả? Mau lại đây với bà nào."

Túc Mạc thoáng gật đầu chào hỏi với người đàn ông bên cạnh: "Con chào bà, buổi sáng tốt lành, sức khỏe bà sao rồi ạ?"

"Khá hơn nhiều rồi." Bà Trình kéo Túc Mạc ngồi xuống, nhìn cậu một lượt từ trên xuống dưới: "Sắc mặt tốt hơn trước kia, người cũng cao hơn, đẹp ra hẳn, lúc trước con chỉ mới cao tới đây, cứ cắm mặt trong phòng thí nghiệm suốt, phải đi giải sầu một chút mới tốt cho sức khỏe."

Túc Mạc vâng dạ, cậu đưa quà cho bà cụ: "Con có mang theo chút lá trà, lúc trước bà nói muốn một người máy nhỏ ở bên cạnh bầu bạn, con cũng mang tới rồi đây."

Bà Trình nghe vậy thì vui lắm, chờ không nổi lập tức mở hộp gỗ đàn kia ra, bên trong là một người máy nhỏ, bà bèn khoe với người đàn ông kế bên, sau lại nói: "Nhìn này, bà chỉ thuận miệng nhắc thôi, thế mà con làm thật hở?"

Ánh mắt người nọ dừng trên người Túc Mạc.

Túc Mạc đờ người, cậu giải thích: "Lúc đổi linh kiện cho Nhạc Nhạc con có mua nhiều một chút, chế tạo một người máy để chơi cờ không khó lắm, con có đặt hai bộ hệ thống thông minh có thể thay thế vào đó, nó sẽ tự động cập nhật thông tin kỳ phổ trên Tinh Võng, đồng thời nhập một số kỳ phổ trong sách cổ mà bà thích vào, có thể điều khiển bằng giọng nói nữa."

"Vậy thì tiện quá." Bà Trình vô cùng vui vẻ, nói được nửa thì sực nhớ: "Xem bà kìa, quên giới thiệu cho cháu, đây là cháu trai bà Úc Trăn, đợt này nó được nghỉ phép, lại nghe bà muốn về bên này ở nên cùng đi chung luôn."

Túc Mạc lễ phép gọi: "Chào anh ạ."

Cậu biết Úc Trăn, đây là bạn tốt của Trương Khải, người tổng phụ trách hạng mục thiết bị đăng nhập hợp tác giữa tập đoàn Thương Khung và Sở Nghiên Cứu Số 1, sắp tới được nghỉ phép, chỉ là không ngờ cậu đã gặp anh trước đó, lại càng không ngờ anh là cháu trai của bà Trình.

"Tôi biết cậu." Úc Trăn nhìn Túc Mạc, vẻ sắc bén thu lại không ít, thay vào đó là một loại ánh mắt thưởng thức: "Lần trước đến Đại học Thủ Đô, Chủ nhiệm Lưu đã tiến cử cậu, nhưng cuối cùng cậu không đồng ý lời mời đến Viện Nghiên Cứu."

Túc Mạc: "Xin lỗi, em có lý do cá nhân ạ."

Úc Trăn gật đầu: "Không cần xin lỗi, do chúng tôi quá đường đột."

Bà Trình không ngờ hai đứa nhỏ quen biết nhau, bà lại kéo Túc Mạc lại trò chuyện cả buổi.

Cậu ở nhà họ ăn cơm trưa, người xuống bếp là Úc Trăn, Túc Mạc định hỗ trợ thì bị bà Trình lôi kéo: "Tay nghề của nó không tồi, để anh con làm là được."

Thấy Úc Trăn vừa đi, bà cụ không nhịn được bèn nói về cháu trai của mình, nói đến chuyện anh bận công việc đã nhiều năm không về nhà: "Sau hai mươi tuổi thì ảnh cũng chững chạc, nghe ba nó nói là nó vào làm việc trong tập đoàn, khi bắt đầu làm việc một cái thì chỉ biết lo cho bản thân, hạng mục chưa xong thì không về nhà.

Lần này khó khăn lắm mới có một kỳ nghỉ dài nên nó sang đây ở với bà."

Túc Mạc đáp: "Nhìn anh Trăn lúc nào cũng chững chạc mà."

"Nào có, hồi mười lăm tuổi nó theo cậu mình lê la khắp nơi, chạy tới vài tinh hệ.

Sau này hỏi ba nó mới biết, thằng nhóc này gạt người nhà theo cậu vào đoàn lính đánh thuê." Bà Trình nói đến đây bèn thở dài: "Năm mười bảy tuổi nó suýt mất mạng, mấy chuyện kia là sau này mới kể cho bà nghe.

Thằng bé nhìn có vẻ kiệm lời, nhưng thật ra nó có chủ ý của riêng mình, muốn làm gì thì không ai cản nổi.

Cái này chẳng phải sau khi trở về mới chững chạc lại à? Hồi đó người ngợm như vừa tắm gió tanh mưa máu, bị ba nó nói nhiều lần lắm."

Trông Úc Trăn vô cùng nghiêm túc là thế, song lại không giấu được vẻ sắc bén lạnh thấu xương trên gương mặt, nó không giống với cảm giác của người ngồi lâu ở văn phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!