Nói tiện đường thật sự là tiện đường, kĩ sư Trần ngồi xe bay của Úc Trăn, nhìn anh thuần thục lái xe vào trong sở nghiên cứu, rồi đăng kí trên máy tính thông minh.
Kĩ sư Trần để ý nhìn màn hình máy đăng kí: "Giám đốc Úc thường xuyên qua đây à?"
Úc Trăn đáp: "Vâng, tôi hay qua đây."
Tập đoàn Thương Khung có hợp tác mật thiết với sở nghiên cứu số 1 của Sao Thủ Đô, nghe nói Úc Trăn còn là cố vấn ngoài biên chế của sở. Trước đó ông tưởng chỉ là trên danh nghĩa, không ngờ Úc Trăn thường xuyên ra vào đây, chẳng trách lái vào nhanh như vậy. Nếu ông tự đón xe thì chắc còn mất nửa ngày để làm thủ tục ở cửa.
"Bên này sẽ đăng kí thông tin sinh trắc học của ngài." Úc Trăn nhắc nhở.
Kĩ sư Trần mau chóng đi tới ghi lại thông tin, quay đầu thì phát hiện Úc Trăn đã quay về chỗ đỗ, nhưng rồi nhanh chóng trở lại, cầm theo hai ly trà sữa.
Úc Trăn thuận miệng nói: "Kí túc xá ở bên này, để tôi đưa ngài qua."
Thấy kĩ sư Trần nhìn ly trà sữa, anh giải thích thêm: "Người yêu tôi làm việc ở đây, đưa ngài tới, tôi cũng tiện đón em ấy tan làm luôn."
Kĩ sư Trần bừng tỉnh, không hỏi thêm về chuyện riêng tư của người ta, đi theo Úc Trăn tới khu kí túc xá. Vừa tới nơi thì ông nhìn thấy một bóng người khá quen đi ra, bên cạnh cậu còn có một nhân viên nghiên cứu khác.
Hai người đi về phía họ, kĩ sư Trần mới thấy rõ mặt, kinh ngạc nói: "Cậu là người ở phòng nghỉ trưa nay..."
"Chào giáo sư Trần, lại gặp rồi." Thanh niên khiêm tốn cười.
Úc Trăn mở miệng: "Giáo sư Trần tới sở để xác định việc hợp tác, anh gọi cho chủ nhiệm Chu rồi, ông ấy vẫn ở trong văn phòng chứ?"
Thanh niên: "Có, bọn em mới từ đó ra."
"Vậy để em đưa giáo sư qua đó một chuyến. Giáo sư đã đăng kí thông tin chưa?"
Giáo sư Trần nói: "Rồi."
"Vậy để anh đưa giáo sư qua cho." Người bên cạnh lại nói: "Cậu xong việc rồi mà đúng không Túc Mạc? Giờ vào lại phòng thí nghiệm phiền lắm, để anh đưa giáo sư lên là được."
Túc Mạc: "Vậy phiền anh."
Đàn anh Chu nói: "Giáo sư qua bên này đi ạ, để em đưa giáo sư lên."
Kĩ sư Trần đi theo thanh niên vào trong kí túc xá, đi nửa đường mới chợt nhận ra, vừa rồi họ gọi cậu thanh niên kia là Túc Mạc...? Ông hồi tưởng xem đã từng nghe cái tên này ở đâu. Mấy năm trước Sao Thủ Đô nhiều lần mời, cuối cùng cũng đào được một thiên tài từ đại học Thủ Đô, thiếu niên đã thành danh, vào sở nghiên cứu không tới hai năm đã thu hoạch được vô số thành tựu. Bởi vì lý lịch quá ưu tú, trong giới có rất nhiều đại lão thường xuyên nhắc tới cậu.
Sở dĩ kĩ sư Trần nhớ được cái tên này là vì, hồi Túc Mạc mới lên đại học đã từng công bố một luận văn liên quan tới dựng lại dàn khung cơ sở của mẫu V trí năng, viết rất xuất sắc. Tuy chỉ là lí thuyết, nhưng năm đó đã giúp ông giải đáp một vấn đề bế tắc mãi, nên ông ấn tượng rất sâu với cái tên này.
Nghĩ đến đây, ông không khỏi quay đầu nhìn Túc Mạc, thế là được chứng kiến một cảnh rất ngạc nhiên..
Ánh chiều tà treo ở chân trời, trước cửa kí túc xá xào xạc tiếng gió, mang theo vài chiếc lá thu chao nghiêng.
Người đàn ông cao lớn cắm ống hút trà sữa, đưa cho thanh niên một cốc, còn không quên nắn bóp mặt cậu, thân mật khoác vai cậu, cười cười nói nói, cả hai cùng nhau đi tới bãi đỗ xe.
"Giáo sư?" Đàn anh Chu quay lại nhìn ông.
Kĩ sư Trần nghĩ tới trưa nay thanh niên ngồi ở phòng nghỉ, thì ra là thế.
Ông hoàn hồn: "Làm phiền cậu rồi."
Chuyện hợp tác với sở nghiên cứu là quá trình lâu dài, giáo sư Trần buộc phải kéo dài thời gian dừng chân ở Sao Thủ Đô. Hối hả ngược xuôi vì vấn đề hợp tác giữa hai dự án, nên thời gian ông tới sở nghiên cứu cũng nhiều hơn. Ông thường xuyên bắt gặp Túc Mạc trong phòng thí nghiệm, sau hôm đó ông nhận được số thông tin của cậu, cũng biết Túc Mạc có tham gia dự án hợp tác này.
Thanh niên chính thức làm việc không tới hai năm, nhưng thực tế từ lúc còn đi học đã thực tập ở sở nghiên cứu, nên kinh nghiệm vượt xa đồng lứa.
Đến sở nghiên cứu nhiều lần, kĩ sư Trần cũng nghe được không ít lời đồn về Túc Mạc, sự lợi hại của cậu còn vượt xa những lời đó. Nghe nói hồi học đại học, vì thể chất nên Túc Mạc gần như không thể tham gia chương trình thực hành, đến sở nghiên cứu thực tập mới bắt đầu làm quen từ máy móc cơ bản nhất, nhưng chỉ mất hai năm đã bắt kịp nhân viên trong sở. Cậu đã từng làm việc với rất nhiều đại lão trong sở, khả năng thích ứng rất mạnh.
Lần này trong mối hợp tác ba bên, vì quá xuất sắc nên Túc Mạc trở thành nhân viên nghiên cứu chính chịu trách nhiệm cho hạch toán số liệu, số liệu bên sở nghiên cứu gần như đều qua tay cậu, đồng nghiệp hợp tác với Túc Mạc luôn khen không dứt miệng. Nhưng kĩ sư Trần lại cho rằng, hạch toán cơ sở chỉ là một thế mạnh của Túc Mạc, cho thanh niên đó vài năm để trưởng thành, cậu sẽ còn đạt được thành tựu cao hơn nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!