Edit + Beta: V
Có chút tài sản nhưng không muốn tiêu tiền lắm, vậy nên Túc Mạc quyết định khoan hẵng mua, bây giờ đánh vẫn ổn, vũ khí không phải nhu yếu phẩm.
Cậu rời khỏi cửa hàng của thương nhân vũ khí, bỗng trước mắt hiện lên một thông báo – là thông báo đến từ máy liên lạc của Nhạc Nhạc bên ngoài.
Thiên Hoàn là game thực tế ảo, nhưng nó cho phép người chơi liên lạc qua máy tính quang tử để có thể nắm thông tin ở thế giới bên ngoài bất cứ đâu, bất cứ lúc nào.
[Mạc Mạc, đi ăn cơm nhé? – Trương Khải.]
"Em sắp xếp lại tài nguyên bên acc này trước, ăn cơm cái rồi lên." Quả Sơn Tra nhìn Túc Mạc: "Anh, tối mấy giờ anh online?"
"Anh ới?"
"Trễ xíu." Túc Mạc: "Tôi có chút chuyện phải rời khỏi nhà một chuyến."
***
Trước cửa tiểu khu.
Trương Khải đang trò chuyện với bảo vệ, nói được nửa chừng thì thấy Túc Mạc đang vội vàng chạy tới: "Anh Lưu, lần sau nói tiếp nhé, Tiểu Mạc tới rồi."
Anh Lưu bảo vệ: "OK, hôm nào tìm chú uống rượu."
Túc Mạc bước chậm lại, cậu thở hồng hộc đứng trước mặt Trương Khải: "Anh Khải, anh về sao không nói sớm?"
"Anh mới về chiều nay, xong việc là hẹn em ăn cơm ngay nè." Trương Khải cười nói: "Không phải trong tiểu khu có xe phi hành à? Sao chạy vội dữ vậy."
Túc Mạc: "Xe phi hành đang sửa, đi thôi, em mời anh chầu này."
Hai người đến nhà hàng Trung Quốc ở gần tiểu khu.
Vừa đến nơi thì Trương Khải bắt đầu tíu tít kể chuyện công việc.
Anh ta là nhân viên máy tính quang tử, sau khi tốt nghiệp, Trương Khải từ chối đến học tại Viện Nghiên Cứu của các trưởng bối trong nhà mà tự mình hợp tác làm ăn với bạn bè.
Hạng mục sắp tới hợp tác với Tập đoàn Thương Khung để cung cấp kỹ thuật hỗ trợ nhằm phát triển thiết bị đăng nhập kiểu mới.
Cũng bởi vì chuyện này nên mấy năm gần đây anh ta đi lại khắp nơi, dường như không về nhà.
"Chẳng phải Thiên Hoàn đã ra mắt được hai tháng rồi sao? Bên kia cũng bàn giao thiết bị đăng nhập rồi, hạng mục này đang được đưa vào hoạt động."
Trương Khải nói: "Nghỉ ngơi được mấy ngày, sắp tới phải bận sấp mặt.
Anh nghe nói em nhận được thiết bị đăng nhập cấp F rồi, thế nào, có chơi được không?"
"Dạ chơi được." Túc Mạc khựng lại: "Cảm ơn anh Khải."
"Đổi thức uống năng lượng thành nước trái cây giùm nhé." Trương Khải nói với nhân viên phục vụ, sau đó tiếp tục: "Game thực tế ảo thú vị không?"
Túc Mạc nói: "Dạ ổn anh, đều là những trò chơi truyền thống, hơi giống với cơ chế của mấy trò trong máy tính quang tử."
Trương Khải đánh giá chàng trai trước mắt, mấy năm không gặp, Túc Mạc cao lên một chút rồi, nhưng so với bạn cùng lứa thì cậu hơi ốm yếu.
Da Túc Mạc rất trắng, có thể thấy rõ mạch máu xanh ẩn dưới làn da, vấn đề thể chất ảnh hưởng rất lớn đối với cơ thể của cậu, trông Túc Mạc vừa nhỏ lại vừa an tĩnh, ngồi chung với cậu cứ như đang ở cùng cậu em trai mười tuổi vậy.
Cậu nhóc này mười tám tuổi, nói chuyện thì cẩn thận và lễ phép, cử chỉ thì lịch sự và hòa nhã, thoạt nhìn với ai cậu cũng làm thân được, nhưng thật ra đang quấn mình trong một lớp bọc dày.
Mấy năm trước còn đỡ, Túc Mạc đọc sách nhiều, người lại thông minh, thích tung hoành trong lĩnh vực máy móc, lần nào cũng nhận được rất nhiều giải thưởng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!