Chương 8: Hư

Khương Tuế lần đầu chạm mặt con nhân ngư cái kia.

Có lẽ vì đã từng thấy Ares, nên cho dù trước mắt là một mỹ nhân ngư tóc vàng rực như ánh kim, đôi mắt xanh biếc, khuôn mặt xinh đẹp, dáng người uyển chuyển, Khương Tuế vẫn chẳng mảy may rung động.

Aaron thì lại cảm thán:

"Chúa ơi… mái tóc của nó như được dát vàng vụn, đôi đồng tử xanh thẳm ngập tràn u sầu… thật khiến người ta thương tiếc không thôi."

Allison liền cất giọng châm chọc:

"Anh mà sắp chết thì cũng sẽ u sầu như thế thôi."

"... Allison!" Aaron bực tức, "Dạo này sao cô lúc nào cũng nhằm vào tôi vậy?"

"Không có." Allison thản nhiên phủ nhận, rồi cúi xuống xem hồ sơ do căn cứ nghiên cứu Địa Trung Hải gửi đến, giải thích cho Khương Tuế:

"Tiến sĩ, con nhân ngư này được đặt tên là Sif, trong thần thoại Bắc Âu, nàng chính là nữ thần đất và mùa màng, cũng nổi tiếng với mái tóc vàng rực rỡ như thế này."

Khương Tuế hỏi:

"Nó bị thương thế nào?"

Allison khẽ thở dài:

"Cũng giống một vài con cá voi kém may mắn. Vì tò mò mà bơi theo thuyền đánh cá của con người, cuối cùng bị cánh quạt xẻ trúng. Tuy rằng ngư dân phát hiện kịp thời, nhưng khi vớt lên thì cơ thể đã máu me be bét. Nhìn bề ngoài thì giờ có vẻ khá hơn nhờ năng lực tự chữa lành mạnh mẽ của giống loài nhân ngư. Vết thương bên ngoài lành nhanh, nhưng nội tạng thì…"

Ngay cả giống loài có khả năng hồi phục kh*ng b* như nhân ngư, khi nội tạng bị thương nặng cũng khó lòng khôi phục hoàn toàn.

So với Ares, Sif yếu ớt và mong manh đến đáng thương. Nó lơ lửng trong làn nước, chẳng mấy tò mò khi thấy con người bên ngoài, đôi mắt mỏi mệt khép hờ, thần sắc lại tràn đầy thống khổ.

Khương Tuế trầm ngâm chốc lát rồi ra lệnh:

"Đưa hai con nhân ngư đến gần nhau, đặt bể chứa cạnh nhau cho chúng gặp mặt trước."

Các nghiên cứu viên lập tức làm theo, đẩy bể của Sif đến sát bể lớn chứa Ares. Quả nhiên, như cảm nhận được đồng loại, Sif liền mở mắt, đôi tay có màng ép chặt lên vách kính trong suốt, đôi mắt xanh biếc xinh đẹp nhìn chằm chằm vào nhân ngư trong bể nước khác.

Khác với sự vội vã của Sif, Ares có vẻ không tập trung, chỉ thờ ơ liếc nhìn một cái, như chẳng mảy may quan tâm.

Sif cất lên những âm tiết khó hiểu với con người. Khương Tuế đoán đó hẳn là ngôn ngữ của nhân ngư. Ares nghe xong, vẫn lạnh lùng hờ hững, nhưng cũng đáp lại một câu. Ngay tức khắc, lông mi Sif run lên, bàn tay đặt chặt lên ngực trái, khẽ cúi mình hướng về phía Ares, dáng vẻ dè dặt, toàn thân run rẩy, đuôi cá thậm chí cũng co quắp lại, toát ra nỗi sợ hãi lẫn bất an.

Thế nhưng nó vẫn gom hết can đảm, tiếp tục nói thêm một tràng dài, đôi mắt ngập tràn sợ hãi xen lẫn khát khao, ngón tay vô thức xoắn lấy mái tóc dài vàng rực.

Khương Tuế mơ hồ đoán rằng đó là một lời cầu xin. Sif đang khẩn thiết cầu khẩn Ares, thấp thỏm chờ đợi câu trả lời.

Mãi đến hơn nửa phút sau, Ares mới hờ hững nâng mí mắt, gật đầu như đồng ý. Sif lập tức mừng rỡ như điên, nỗi thống khổ ban nãy như thể chỉ là giả vờ. Nó phấn khích đến mức xoay vòng vòng trong nước.

Các nghiên cứu viên cũng náo động theo:

"Nhất định là Ares đã chấp nhận lời cầu tình của Sif rồi!"

"Trời ạ, Ares đúng là ngạo mạn thật! Một nhân ngư xinh đẹp như Sif dâng lời cầu tình, mà nó còn giữ thái độ cao ngạo như vậy."

"May mắn quá, chúng ta được tận mắt chứng kiến nghi thức cầu tình của nhân ngư, đây là cơ hội ngàn năm có một!"

"Tạ ơn Chúa đã đưa Sif đến, hy vọng có thể giúp chúng ta thuyết phục Ares hợp tác trong nghiên cứu giao phối."

Nhưng giữa những tiếng hân hoan, Khương Tuế vẫn khẽ cau mày, cảm thấy có gì đó không đúng. Song nhất thời y chưa thể nắm bắt được.

Aaron hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!