Chương 5: Đút ăn

"Bịch!" – tờ báo cáo xét nghiệm trong tay Khương Tuế rơi thẳng xuống nền.

Sắc mặt tiến sĩ vô cùng khó coi, ngay cả ngón tay cũng run lên.

Nghiên cứu viên bên cạnh không dám thở mạnh, im thin thít.

Thật ra, cũng không hiểu vì sao lúc trước, mọi người trong căn cứ như bị ma ám, bỗng trở nên mê muội tiến sĩ Khương. Để được y chú ý, chuyện gì họ cũng có thể làm ra: từ cố tình mang cơm sáng trưa chiều đến tận nơi, đến liều lĩnh cưỡng hôn, thậm chí có kẻ còn c** s*ch rồi bò lên giường của tiến sĩ, hoặc lén lút rình y lúc tắm. Thế nhưng, kể từ khi Trần Kiến Khanh xuất hiện, những hành vi quái dị ấy mới dần dần biến mất.

Với những kẻ theo đuổi cuồng nhiệt trước đó, tiến sĩ luôn xử lý công bằng: tùy theo mức độ vi phạm mà viết kiểm điểm, phạt tiền hay giáng chức. Nhưng loại hành vi b**n th** để lại "t*nh d*ch" ngay trên gối của tiến sĩ… thì quả thật chưa từng xảy ra.

Xét đến tính cách ưa sạch sẽ đến cực đoan của mình, việc Khương Tuế không bùng nổ ngay tại chỗ đã là biểu hiện của một sự nhẫn nhịn hiếm có.

"……Đi tra camera giám sát." Gân xanh trên trán Khương Tuế giật liên hồi.

"Điều tra được thủ phạm thì lập tức báo cho tôi."

"Rõ, thưa Tiến sĩ!" Nghiên cứu viên hoảng hốt đáp, rồi vội vàng chạy đi.

Khương Tuế đứng ở cửa, cố trấn định một hồi lâu mới quay vào phòng.

Dù hôm qua đã thay ga giường, nhưng nhìn tấm ga ấy lúc này, trong lòng y vẫn dấy lên cảm giác ghê tởm khó tả. Thế là y lại thay một bộ mới, rồi kiểm tra kỹ khắp phòng ngủ, chắc chắn không còn vật gì khả nghi, mới ngồi xuống bàn làm việc, gương mặt âm trầm, bắt đầu viết báo cáo.

Là người đứng đầu căn cứ nghiên cứu, y buộc phải chịu trách nhiệm về sự cố hôm nay.

Mới viết được nửa chừng, chuông điện thoại bỗng reo vang. Khương Tuế nhìn thoáng qua màn hình, rồi bắt máy. Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng hốt hoảng:

"Tôi nghe nói nhân ngư suýt chút nữa g**t ch*t cậu! Ôi Chúa ơi, cậu vẫn ổn chứ?!"

"Đã còn có thể nghe điện thoại của anh, nghĩa là tôi vẫn ổn." Giọng Khương Tuế lạnh nhạt, "So với tôi, tình cảnh khó khăn hơn là ở anh. Theo ước tính ban đầu của tôi, lần này tổn thất ít nhất cũng phải tám triệu đô

-la."

Cafu: "……"

Đầu dây bên kia im bặt hồi lâu, rồi đột nhiên vang lên những tiếng loảng xoảng như có gì đó rơi xuống.

Khương Tuế: "?"

"À, không sao đâu, thân ái." Giọng Cafu vang lên. "Tôi chỉ đang tìm bình oxy để thở thôi."

"Đây là sự cố ngoài tầm kiểm soát," Khương Tuế điềm tĩnh nói. "Cấp trên nhất định phải phê duyệt bổ sung một lô máy móc mới cho tôi."

"……Một lô mới ư!?" Cafu nghẹn ngào: "Thân ái, cậu có biết tám triệu đô

-la ngân sách là một khái niệm kinh khủng thế nào không?"

"Tôi không nắm rõ." Khương Tuế bình thản đáp, "Nhưng tôi có một phát hiện đủ sức thuyết phục lũ tư bản cấp tiền."

"Cái gì?"

Khương Tuế dừng lại giây lát, rồi nói:

"Nhân ngư có thể sử dụng ngôn ngữ loài người. Chính tai tôi nghe thấy. Tuy tôi chưa xác định được đó là năng lực vốn có hay do nó mới học trong thời gian bị bắt, nhưng có một điều chắc chắn: trí thông minh của nhân ngư vượt xa loài tinh tinh mà chúng ta biết."

Cafu kinh ngạc: "Cậu… nói thật sao?!"

"Tôi chưa bao giờ đem chuyện này ra đùa." Khương Tuế bỏ qua những chi tiết khó chịu, tóm tắt lại tình huống trong ngày, rồi bổ sung: "Còn một việc rất quan trọng."

"Cậu nói đi." Cafu căng thẳng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!