Chương 45: (Vô Đề)

Lạc Tư Hằng đứng ở hành lang, đánh giá khắp nơi, so sánh với sự hỗn độn dưới lầu, tầng này trông có vẻ bình thường hơn nhiều, mọi nơi đều sạch sẽ.

Nhưng cái vẻ bình thường vốn dĩ chẳng có gì lạ ấy, đặt trong tận thế lại là điều bất thường lớn nhất. Nơi này không có dấu vết phá hoại của xác sống, chỉ có thể chứng minh một việc, đó là người ở nơi này có năng lực bảo vệ chốn thanh tịnh này.

Phó đội trưởng gõ cửa, không có phản ứng. Lạc Tư Hằng nhỏ giọng nói: "Thằng nhãi ranh kia rất có thể có dị năng."

Cùng với virus xác sống giáng xuống địa cầu, còn có một thứ thần kỳ khác, dị năng.

Loại năng lực kỳ dị này chỉ xuất hiện trên một nhóm người rất nhỏ, khó mà nói rõ nó rốt cuộc là vật thể từ ngoài hành tinh giống như virus, hay là một loại năng lực mà nhân loại tiến hóa ra khi đối mặt với nguy cơ diệt vong. Các nhà khoa học không thể giải thích cơ sở tiến hóa này là gì, mạnh yếu, tuổi tác, thiện ác, giới tính, tất cả đều không phải tiêu chuẩn tiến hóa. Nếu nhất định phải nói, tiêu chuẩn tiến hóa duy nhất chính là may mắn.

Có thể trốn thoát trong vòng vây của xác sống đã cần may mắn trăm phần trăm, lại còn muốn đạt được dị năng, phải cần may mắn tới một ngàn phần trăm. Hiện giờ, số người có dị năng trong các căn cứ của người sống sót không đến một phần ngàn tổng dân số.

Đội trưởng tiểu đội 011 dựa vào chỗ rẽ cầu thang hút thuốc, khói thuốc làm mờ vẻ mặt của hắn. Lạc Tư Hằng tiến lại gần nói: "Đại ca, nếu thằng nhãi ranh này thật sự là người có dị năng, bất cứ giá nào, chúng ta  cũng phải mang người về. Người có dị năng bây giờ quý giá lắm."

Đội trưởng gạt gạt tàn thuốc, không nói gì. Phó đội trưởng Ninh Vấn Du cười cười: "Cậu nói cứ như lái buôn vậy, ước nguyện ban đầu của chúng ta là cứu người, không phải buôn bán."

Hắn lại gõ cửa, lần này, cửa cuối cùng cũng mở.

Người trẻ tuổi có một ngoại hình tuấn tú, lãng tử, góc cạnh rõ ràng. Nếu đặt trong thời bình, tuyệt đối là nhân vật mây to gió lớn, đánh bóng rổ trên sân thể dục cũng khiến người vây xem. Nhưng ở tận thế lấy thực lực tôn lên hàng đầu, diện mạo là thứ vô dụng nhất.

Sắc mặt hắn âm trầm nhìn Ninh Vấn Du: "Tôi đã nói rồi, không cần các người quản."

Ninh Vấn Du móc giấy chứng nhận ra cho hắn nhìn, nói: "Không biết cậu có hiểu lầm gì với chúng tôi không? Chúng tôi đến để cứu..."

"Tôi nói, không cần." Sắc mặt Thường Trí càng ngày càng khó coi, giây tiếp theo hắn trực tiếp đóng sầm cửa lại, "rầm" một tiếng vang trời.

"Đệt!" Lạc Tư Hằng trừng lớn mắt: "Thái độ của thằng nhóc hỗn láo này là gì?! Bố mày hôm nay không dạy dỗ nó một chút thì nó thật sự coi mình là rốn vũ trụ à?!"

Hắn vừa nói vừa xắn tay áo chuẩn bị dùng bạo lực phá cửa, Ninh Vấn Du còn chưa kịp ngăn cản, liền thấy cánh cửa kia bỗng nhiên lại mở ra. Ánh mắt Thường Trí tối sầm nhìn mọi người, không tình nguyện nghiêng người: "Vào đi."

Mọi người: "?"

Người này bị làm sao vậy?

Lạc Tư Hằng trừng mắt nhìn hắn một cái, cười nhạt một tiếng, đẩy vai hắn rồi nghênh ngang vào nhà.

Chờ tiến vào rồi hắn mới phát hiện nơi này có chốn thần tiên. Bên trong thu dọn không một hạt bụi, quả thực khiến người hoài nghi rằng tai nạn ngập đầu kia chưa từng xảy đến, thành A vẫn phồn hoa tráng lệ như trước, góc tường yên ắng tường yên bình này chính là ảnh thu nhỏ của chốn đô thị phồn vinh.

"Tôi lạy hồn." Lạc Tư Hằng tặc lưỡi hai tiếng, "Cậu bày biện cũng được đấy, không biết còn tưởng cậu tính toán làm kim ốc tàng..."

Câu nói tiếp theo của hắn không thể nói xong, bởi vì có người từ trong phòng ngủ đi ra.

Thiếu niên mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, khoác bên ngoài một chiếc áo khoác đen rộng thùng thình, lộ ra một đoạn cổ trắng lóa mắt, nốt ruồi đỏ nhỏ trên xương quai xanh giống như một đóa hàn mai nở trên nền tuyết trắng. Lạc Tư Hằng đột nhiên không kịp phòng bị đối diện với đôi mắt của y, trong lúc nhất thời thế nhưng quên mất mình muốn nói gì.

Trên đời sao lại có người như vậy...

Trong nháy mắt đó, trong đầu Lạc Tư Hằng chỉ có một ý nghĩ này.

Trong căn cứ người sống sót có rất nhiều mỹ nhân, không thiếu những đại minh tinh nổi đình nổi đám một thời, Lạc Tư Hằng đều đã gặp qua, cũng cảm thấy khá xinh đẹp, nhưng so với người trước mắt... Dường như họ chẳng thuộc cùng một đẳng cấp, hoàn toàn không có chỗ nào có thể so sánh.

Đặc biệt là đôi mắt màu xanh thẫm như đá quý kia, quạnh quẽ không chút cảm xúc, giống như một con mèo cao quý, kiêu ngạo, chỉ cần liếc mắt nhìn người một cái đã là ban ân.

Thường Trí vội vàng tiến lên kéo khóa áo khoác cho Khương Tuế, thấp giọng nói: "Tôi cho bọn họ vào rồi, em đừng tức giận, Tuế Tuế..."

Khương Tuế nhếch mép: "Tôi không phải đã nói rồi à, tôi không thích chó không nghe lời."

Thường Trí hoảng sợ, lập tức nói: "Tôi.... Tôi chỉ là sợ mất em, Tuế Tuế, tôi biết sai rồi, tôi thật sự biết sai rồi, em đừng giận tôi!"

Nghĩ người này còn có ích, Khương Tuế phiền chán nói: "Cút ngay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!