Ngón tay Khương Tuế khẽ run, nhưng Cafu lập tức nắm chặt tay y, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm y:
"Làm xong hết thảy chuyện này, là có thể được giải thoát rồi."
"......"
Lông mi Khương Tuế khẽ rung, môi mím lại, không nói một lời.
Cafu bỗng cất tiếng:
"Cậu lớn lên, thật sự rất giống mẹ cậu. Ngay khoảnh khắc tôi nhìn thấy ánh mắt cậu, tôi đã biết cậu là con của cô ấy."
Ông ta giơ tay, định chạm vào khuôn mặt Khương Tuế, nhưng người kia lại nghiêng đầu né tránh.
"Vậy sao? Nhiều người cũng nói như thế."
Sắc mặt Cafu càng thêm tối sầm, ông ta kéo Khương Tuế bước lên đài cao. Đứng ở nơi ấy, cửa cống phía dưới đang mở ra, chuẩn bị phóng thích chất độc hóa học thần kinh độc hại. Vùng này là khu an toàn, khí độc sẽ không lan tới họ. Dưới miệng cống, những quả bom nhấp nháy ánh đỏ như đôi mắt của Tử Thần, giữa ánh sáng lập lòe, bóng tối và máu đỏ quấn vào nhau, cảnh tượng vô cùng kh*ng b* ấy lọt vào mắt Khương Tuế.
"Thân ái," Cafu nói:
"Còn chưa động thủ sao?"
Trái tim Khương Tuế đập mạnh như trống, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh. Y đột nhiên hỏi:
"Thứ này... sẽ làm tổn thương đến người sao?"
"Đương nhiên rồi." Cafu đáp:
"Chỉ là so với độc tính dùng cho nhân ngư thì loại này nhẹ hơn nhiều. Cậu đang lo cho bản thân à? Yên tâm, chất độc trong nước sẽ không lan lên trên. Cậu sẽ không sao đâu."
Khương Tuế khẽ "ừ" một tiếng, ngón tay đặt lên nút đỏ trước mặt. Nhưng đúng lúc ấy, giọng nói vội vàng của Allison vang lên:
"Quản lý! Có chuyện rồi!"
"...... Chuyện gì?" Cafu lạnh lùng hỏi.
Allison chạy vào, mang theo thương tích. Trên gương mặt cô là ba vết cào sâu hoắm, máu vẫn rỉ ra, cô lau qua loa rồi thở gấp:
"Là nhân ngư! Chúng đã trồi lên từ dưới nước, đang tấn công người của chúng ta!"
"Lũ súc sinh chết tiệt này......" Cafu gầm lên, "Ra lệnh cho mọi người nổ súng!"
"Rõ!"
Cafu quay đầu định nói với Khương Tuế, nhưng khi nhìn lại, ông ta phát hiện người kia đã rời khỏi đài cao, đứng ngay trước miệng cống. Ánh sáng đỏ phản chiếu lên gò má Khương Tuế, khiến khuôn mặt y như được nhuộm bởi thứ ánh sáng tà dị, đẹp đến mức ma mị.
"Cậu đang làm gì đấy?" Cafu lạnh lùng hỏi.
Khương Tuế không đáp, chỉ giơ tay lên, lấy từ cổ ra một chiếc còi nhỏ rồi thổi mạnh.
Cafu nhìn thấy chiếc còi bình thường đến không thể bình thường ấy, mà toàn thân hắn lập tức run rẩy, hai mắt đỏ ngầu như dại đi, giống một kẻ nghiện m* t** phát tác, thậm chí còn đáng sợ hơn thế.
"Chiếc... chiếc còi đó, cậu lấy từ đâu ra?!"
"Là di vật của mẹ mà tôi tìm được." Khương Tuế thản nhiên đáp, "Thì sao?"
"Di vật?" Toàn thân Cafu run lên, sắc mặt biến đổi dữ dội. Ông ta lao tới, giật lấy chiếc còi từ tay Khương Tuế, nhìn nó chằm chằm một lúc lâu rồi đột nhiên giáng mạnh xuống đất. Ông ta còn dẫm mạnh lên nó liên tiếp.
Khương Tuế lặng lẽ quan sát khuôn mặt méo mó của Cafu, nơi ngũ quan giật giật, biểu cảm như đang bị chính nỗi sợ chiếm đoạt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!