Chương 39: Màn trình diễn nghệ thuật

Khương Tuế bình tĩnh nói:

"Vừa rồi chẳng phải ngươi còn nói mình rất lương thiện sao?"

Ares lập tức chôn mặt vào cổ y, giả vờ chết.

Khương Tuế hiểu rõ, xung đột với Cafu và nhóm người kia là điều không thể tránh khỏi. Giờ phút này, Cafu đang nắm ưu thế tuyệt đối, không chỉ mạnh hơn về hỏa lực, mà còn bởi vì ông ta có thể bất cứ lúc nào mở cống phun ra chất độc thần kinh. Hòn đảo này là nơi nhân ngư sinh sống và nuôi dưỡng nòi giống, vô số trứng và nhân ngư nhỏ không thể chạy thoát. Muốn nhân ngư bỏ lại trứng và con non mà rời đi, chuyện ấy gần như là không thể.

Ares là vua của tộc nhân ngư. Giống như năm xưa Naphthene có trách nhiệm dẹp loạn phản bội trong tộc, giờ đây, Ares cũng có nghĩa vụ bảo vệ sự an nguy của toàn tộc. Nó buộc phải ở lại.

"Ares." Khương Tuế khẽ gọi:

"Cảm ơn ngươi."

"Why?" (Vì sao?)

Khương Tuế mỉm cười: "Có rất nhiều lý do."

"Nếu chúng ta có thể sống sót… về sau ta sẽ dạy ngươi học tiếng Trung nhé? Như vậy, ngươi có thể nói chuyện với ta về cha ta, ông ấy là một người như thế nào."

Ares: "……"

Ở bên Khương Tuế, nó thấy vui.

Nhưng học hành… thì thật chẳng vui chút nào.

Làm một con cá đúng là phiền thật.

Nhìn nét mặt của Ares, Khương Tuế liền đoán được nó đang nghĩ gì. Y bỗng cúi xuống, hai tay nâng lấy khuôn mặt nhân ngư, khẽ đặt lên môi nó một nụ hôn.

Y nói nhỏ: "Ngôn ngữ của Naphthene chắc hẳn ngươi nói chuẩn hơn ta rồi."

Đây là lần đầu tiên Khương Tuế chủ động hôn nó. Ares ngây người một lúc lâu, hơi thở dần trở nên dồn dập, ánh mắt ánh lên một màu đỏ sậm, dán chặt lấy Khương Tuế không chớp. Khương Tuế hơi nhướn mày: "Kích động đến vậy sao?"

Y vỗ vai nó, đứng dậy: "Đừng nổi cơn n*ng, về đi thôi, ngoài này lạnh lắm."

Nói xong, y quay người định trở lại hang động. Nhưng Ares lại từ phía sau ôm chặt lấy y, đè y xuống thảm cỏ mềm. Mái tóc đen của Khương Tuế xõa tung như thác, rũ xuống vai Ares, còn Ares thì giam y trọn trong vòng tay mình.

Khương Tuế ngước mắt lên, vừa khéo đối diện với gương mặt nó. Khoảnh khắc ấy, y bỗng hiểu tại sao Giáo sư Khương lại thích Naphthene đến thế. Có lẽ sự mê đắm với cái đẹp là thứ được di truyền. Chỉ cần nhìn thấy gương mặt này của Ares, y cũng có chút ngây dại, vẻ đẹp ấy thật khiến người ta phải thất thần.

Ares nhân cơ hội đó cúi đầu hôn lên môi y.

Khác hẳn với nụ hôn thoáng qua như chuồn chuồn chạm nước của Khương Tuế khi nãy, nụ hôn này chứa đựng sức mạnh nguyên thủy của giống đực, tràn đầy bản năng chiếm hữu và h*m m**n bùng cháy. Nó cạy mở môi y, quấn lấy đầu lưỡi, khiến hơi thở Khương Tuế run rẩy, môi y ướt đẫm, đỏ mọng như cánh hoa hồng còn vương sương sớm.

Ngón tay Ares chậm rãi lướt qua khóe môi y, rồi liền thăm dò vào bên trong, chạm tới đầu lưỡi mềm mại kia.

Khương Tuế giật mình trợn to mắt, toàn thân cứng đờ. Mặt y lạnh tanh, nghiến răng cắn mạnh xuống. Y không hề nương tay nhưng với Ares, da dày thịt chắc, chẳng đau chút nào. Ngược lại, nó còn quá trớn, đưa tay chạm cả vào hàm răng y, dùng thứ thủ đoạn hạ lưu chẳng biết học được từ đâu, x** n*n dòng nước bọt khiến y không kịp kiềm chế, tràn ra ngoài. Khương Tuế giận đỏ cả mắt, vung tay tát cho nó một cái.

Bị đánh, Ares mới rụt tay lại.

Hàng mi dài của nó cụp xuống, ánh mắt ngây ngốc nhìn y, rồi khẽ l**m đầu ngón tay vừa chạm qua đầu lưỡi y, động tác ấy như vừa ăn, lại như đang ve vuốt, gợi cảm đến chết người.

Khương Tuế: "……"

Ares l**m xong tay mình, lại cúi xuống l**m nơi khóe môi y, chỗ vừa bị nó hôn ướt đẫm. Giọng nó khàn khàn, trầm thấp vang bên tai:

"Mating." (Giao phối.)

Khương Tuế gồng hết sức đẩy nó ra, nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!