Chương 37: Đồng loại

Trên bãi biển nhất thời không một tiếng người, càng làm nổi bật tiếng gió gào thét dữ dội. Allison dường như không đành lòng nhìn vẻ mặt của tiến sĩ nên quay đầu đi. Trần Kiến Khanh nuốt xuống vị máu tanh trong cổ họng, vừa định nói gì đó thì Cafu đã ra hiệu cho thuộc hạ, lập tức có người bịt miệng hắn lại.

Không biết qua bao lâu, Khương Tuế mới lên tiếng với vẻ mặt vô cảm: "Cho nên, ông muốn nói với tôi rằng, ông là cha của tôi, nhân ngư đã giết hại mẹ của tôi, và ông dẫn tôi đến đây chỉ để báo thù?"

"Đúng vậy, thân ái." Cafu ôn tồn nói: "Đây là lý do cha phải đưa con đến nơi này. Con là con của Tuyết, con nên báo thù cho mẹ của mình."

Hàng mi mảnh khảnh của Khương Tuế rũ xuống: "Ý của ông là, khi ông chia tay mẹ tôi vì hôn ước, mẹ tôi đã mang thai, sau đó một mình sinh ra tôi?"

"Cha rất xin lỗi." Cafu đau khổ nói: "Cha… không biết phải đối mặt với con thế nào, cho nên một thời gian rất dài đều không đi tìm con."

"Người tài trợ cho tôi, là ông." Khương Tuế lạnh nhạt nói: "Từ lúc tôi ở cô nhi viện, đã luôn có người tài trợ cho tôi, mãi cho đến khi tôi lên đại học thì khoản tài trợ này mới dừng lại."

Cafu cười khổ bất đắc dĩ: "Đây là điều một người cha nên làm."

Khương Tuế không nói nữa, y dường như cần chút thời gian để tiêu hóa thông tin này. Cafu chậm rãi bước tới, thử ôm lấy y, dịu dàng nói: "Con yêu, cha biết con rất khó chấp nhận. Cha có lỗi với con, càng có lỗi với mẹ của con… Cho nên hai mươi năm qua, cha vẫn luôn chuộc tội, cha muốn báo thù giúp mẹ con"

Người trong lòng ông rất mảnh khảnh, đang run lên nhè nhẹ. Cafu vỗ về tấm lưng y, như đang dỗ một đứa trẻ ba tuổi: "Bây giờ chúng ta đã đến được đây, đến cả Thượng Đế cũng đang giúp chúng ta. Chỉ cần thả chất độc thần kinh hóa học trên thuyền xuống biển, những nhân ngư này đều sẽ chết… Đến lúc đó, tội ác chúng nó giết hại mẹ con năm đó mới có thể xem như được chuộc lại."

Khương Tuế vẫn không nói gì, nhưng cơ thể lại run rẩy dữ dội hơn. Cafu thở dài, lại dỗ dành y một lúc lâu, Khương Tuế bỗng nhiên ngẩng đầu nói: "Có thể để tôi làm được không?"

"Cái gì?"

Khương Tuế nói từng chữ một: "Việc thả chất độc thần kinh hóa học, có thể để tôi làm được không?"

Cafu lập tức mỉm cười: "Đương nhiên là được."

Ông đưa một bộ điều khiển vào tay Khương Tuế, ôn hòa nói: "Con yêu, đây là bộ điều khiển máy bơm, chỉ cần nhấn xuống, đồ trong khoang chứa hàng sẽ lập tức được xả ra, đám nhân ngư đó một con cũng không thoát được."

Ông cổ vũ: "Đi đi, báo thù cho mẹ của con."

Khương Tuế siết chặt bộ điều khiển, nút bấm màu đỏ trên đó vô cùng chói mắt, ngón tay y run rẩy: "Thật sự… tất cả đều sẽ chết sao?"

"Đương nhiên." Cafu nói: "Loại chất độc thần kinh hóa học này gây ra tổn thương không thể phục hồi cho nhân ngư, chỉ cần xâm nhập vào mang của chúng, chúng chắc chắn sẽ chết vì suy kiệt nội tạng."

Khương Tuế mím chặt môi, ngay khoảnh khắc ngón tay y dường như sắp nhấn xuống, Allison bỗng nhiên hét lên: "Nhân ngư!"

Cafu lập tức rút súng, liền thấy trên mặt biển không biết từ lúc nào đã trồi lên mấy chục nhân ngư, đôi mắt không chút cảm xúc, lạnh lùng nhìn đám người trên bờ.

Trước đó bọn họ đi lại khắp nơi trên đảo, ngay cả một cái bóng nhân ngư cũng không thấy, vậy mà giờ phút này lại xuất hiện ở đây như quỷ ma. Tất cả mọi người đều sợ đến toát mồ hôi lạnh, bất giác siết chặt súng trong tay.

Khương Tuế nhìn thấy Ares.

Dưới ánh trăng, mái tóc đen dài của nó phản chiếu ánh sáng tựa như lụa, đôi mắt màu xanh biển sâu thẳm như đại dương vô tận, ngũ quan cao thẳng tuấn mỹ. Chỉ vì trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào nên trông vô cùng lạnh lẽo, lệ khí ngút trời.

Cafu lạnh lùng nói: "Lũ súc sinh này còn dám xuất hiện! Khương Tuế…"

Câu nói tiếp theo của ông không thể nói hết, vì Khương Tuế đã giơ tay bắn cho ông một phát súng.

Tiếng súng này có thể nói là kinh thiên động địa, nhất thời cả người lẫn cá đều đổ dồn ánh mắt về phía này.

Đây là lần đầu tiên tiến sĩ nổ súng, tay bị chấn đến tê dại, độ chính xác cũng không cao, chỉ bắn trúng bả vai Cafu. Ông ôm lấy vết thương đẫm máu trên vai, âm u nói: "Khương Tuế…con làm gì vậy?!"

Allison và những người khác bừng tỉnh, hô lên một tiếng rồi lập tức vây lại. Khương Tuế cố gắng kìm nén đôi tay vẫn không ngừng run rẩy của mình, cười lạnh nói: "Ông không thấy lời nói dối của mình vụng về lắm sao, Cafu Garcia?"

"Tôi đã từng nói với ông về mẹ tôi, giáo sư Khương. Bà là người hoàn mỹ nhất, không ai sánh bằng mà tôi từng gặp trong đời. Tính cách bà quyết đoán và cương trực như vậy, ông nghĩ ông dựa vào cái gì mà tin rằng bà sẽ giữ lại đứa bé sau khi biết ông kết hôn với người khác?!" Khương Tuế khản giọng nói: "Cái câu chuyện hoang đường kia của ông quả thực là một sự sỉ nhục đối với Khương Hựu Tuyết!"

Nét mặt Cafu trở nên dữ tợn. Ông được Allison đỡ đứng vững, hít một hơi nén giận: "Ta không hề lừa con, Khương Tuế."

"Đủ rồi, tôi không muốn nghe ông nói nhảm nữa!" Khương Tuế biết mình đã không còn cơ hội nổ súng. Ai mà biết được Cafu sau khi bị vạch trần có thể thẹn quá thành giận, bắn luôn cả y thành cái sàng hay không? Nhanh chóng đưa ra quyết định, y nhìn ra phía mặt biển và lớn tiếng gọi: "Ares!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!