Chương 35: Nếu tôi chết vì ngài

Mới gặp mặt chưa đến năm phút, Trần Kiến Khanh đã ăn liền hai bạt tai, vậy mà hai cú đó vẫn chẳng khiến hắn rút được chút kinh nghiệm nào, vẫn tiếp tục nói tiếp:

"Tiến sĩ, chẳng lẽ ngài định ở lại nơi này để giúp một con súc sinh đẻ trứng sao?"

"….."

Khương Tuế nghiến răng.

"Câm miệng! Không được nhắc lại cái từ đó nữa!"

Y cố gắng kìm nén cảm giác quái dị dâng lên trong lòng, nói thẳng:

"Đừng quanh co nữa. Nói cho tôi biết ngay bây giờ Cafu đang định làm gì, và các người rốt cuộc muốn làm gì? Nếu không nói rõ, tôi tuyệt đối sẽ không rời khỏi đây cùng các người."

Trần Kiến Khanh mím môi, có vẻ đã bình tĩnh hơn, giọng cũng dịu xuống:

"Ngài hẳn đã biết, Cafu Garcia là một trong những người sáng lập đầu tiên của căn cứ nghiên cứu Biển Sâu. Chỉ là về sau, khi quy mô căn cứ càng lúc càng mở rộng, thế lực tham dự cũng ngày càng nhiều, ông ta mới dần bị gạt ra khỏi vị trí trung tâm. Rõ ràng là người sáng lập, vậy mà ông ta lại không hề tỏ ra bất mãn. Ngài thật sự cho rằng ông ta làm vậy chỉ vì không màng danh lợi, nên mới tỏ ra nhường nhịn như thế sao?"

Khương Tuế thoáng sững người.

Trước đó, đúng là y từng nghĩ như vậy.

Vị tiến sĩ này thiếu hụt nghiêm trọng kinh nghiệm xã hội. Từ khi còn đi học đã luôn nhảy lớp, rất ít khi giao tiếp với người khác. Sau khi tốt nghiệp, y trực tiếp vào làm việc tại căn cứ nghiên cứu Biển Sâu, một làm là bảy năm trời. Trong căn cứ, y có quyền phát ngôn tuyệt đối, bởi Cafu sẵn sàng giao quyền cho y. Nếu người quản lý không có mặt, tiến sĩ chính là người nắm quyền cao nhất.

Thế nhưng, dù đứng ở đỉnh quyền lực trong căn cứ, y lại chẳng mảy may quan tâm đến "quyền lực" là gì, càng không để ý đến những mưu toan hay ẩn ý phía sau hành vi của người khác.

Huống chi, Cafu từ trước đến nay luôn thể hiện ra một dáng vẻ tùy ý, không để bụng bất cứ điều gì, tự nhiên khiến ai nấy đều tin rằng ông ta thật sự là người không màng danh lợi.

Nhưng, ở đây lại có một điểm bất thường. Cafu học đại học chuyên ngành tài chính quản trị, chẳng hề dính dáng gì đến sinh vật học. Thế thì vì sao ông lại lại muốn tự mình khởi xướng việc thành lập căn cứ nghiên cứu Biển Sâu? Phải biết, vào thời điểm khởi đầu, đây là một dự án đầy rủi ro, gần như không thể sinh lời. Toàn bộ chi phí đều do Cafu tự bỏ ra.

"Tôi tin là giờ ngài đã hiểu rồi." – Giọng Trần Kiến Khanh trở nên nhẹ hơn – "Ông ta nguyện ý rời khỏi trung tâm, là vì mục đích của mình đã đạt được.... căn cứ nghiên cứu đã đi vào quỹ đạo, việc nghiên cứu về nhân ngư cũng đã bắt đầu. Từ đây, ông chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi nhân ngư xuất hiện."

"Ý cậu là, mục đích cuối cùng của ông ta là đến được đảo Nhân Ngư?" – Khương Tuế nhíu mày – "Ông ta vốn không phải kẻ cuồng nghiên cứu sinh học. Dùng bảy năm trời và vô số tiền tài để đánh cược vào một khả năng mờ mịt hư vô… nghe qua còn giống chuyện tôi làm hơn."

Trần Kiến Khanh khẽ bật cười, có vẻ cảm thấy câu nói ấy thật đáng yêu.

Khương Tuế lạnh lùng, liếc hắn một cái:

"Cười gì?"

"... Không có gì." – Trần Kiến Khanh ho nhẹ, rồi tiếp tục nói:

"Đại khái là khoảng nửa tháng trước, tổng bộ nhận được một ít tin tức gió thoảng qua. Đêm hôm đó họ đã họp khẩn với Bộ Hải dương. Nếu thông tin này là thật, hành động của Cafu có thể sẽ gây ra tổn thất nghiêm trọng cho toàn bộ đại dương. Nhưng do thân phận của ông ta quá đặc biệt…"

Hắn cười bất đắc dĩ: "Cafu Garcia, hiện nay là gia chủ của nhà Garcia. Ảnh hưởng của gia tộc ấy qua lớn, lớn đến mức ngay cả tổng bộ cũng không thể tùy tiện động đến ông ta chỉ vì một chút tin đồn không rõ ràng. Thế nên, hội nghị quyết định cử tôi đến căn cứ nghiên cứu ở vùng biển Caribê để điều tra thực tế."

Ansel khoanh tay.

"Phế vật này hơn nửa tháng chẳng điều tra được gì, nên tổng bộ mới cử tôi tới tiếp viện."

Trần Kiến Khanh vẫn mỉm cười:

"Nhưng có vẻ như anh cũng chẳng điều tra được gì hơn."

Ansel: "..."

"Trước kia, tất cả chỉ là suy đoán mơ hồ…" – Trần Kiến Khanh trầm giọng – "Nhưng giờ tôi đã tin. Trận động đất dưới đáy biển đó, rất có thể đã được cảnh báo từ trước, chỉ là Cafu cố tình ém nhẹm tin tức. Mục đích của ông ta chính là nhân cơ hội ấy dẫn theo chúng ta đi tìm đảo nhân ngư. Con tàu cứu nạn kia cũng là do ông ta sắp xếp từ trước. Lúc ở bến tàu, tôi đã thấy độ mớn nước của nó không đúng, quá sâu, nghĩa là trọng tải nặng bất thường.

Vì thế, ngay trong đêm đó, tôi và Ansel đã lén xuống khoang tàu kiểm tra."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!