Chương 34: Sào huyệt

Từ khi có ký ức đầu tiên, quanh Khương Tuế lúc nào cũng có người thích y.

Ngay cả khi ở cô nhi viện, các thầy cô thường phải đau đầu vì tính cách lập dị và thói quen thích chạy ra bờ biển, một nơi đầy nguy hiểm thì họ vẫn chưa từng tỏ ra ghét bỏ y.

Có rất nhiều người yêu y , nhưng y lại chưa từng yêu ai.

Hai mươi tám năm sống trên đời, Khương Tuế chưa từng nghiêm túc nghĩ đến việc thiết lập một mối quan hệ thân mật nào. Y không thể chịu nổi việc có ai đó chen vào quỹ đạo sinh hoạt của mình, phá vỡ thế giới vốn trật tự và yên lặng ấy. Chỉ cần tưởng tượng thôi, y đã cảm thấy như bị bóp nghẹt đến khó thở.

Bởi vậy, đối với tất cả những người theo đuổi mình, y luôn giữ cùng một thái độ: bỏ mặc.

Nếu ai đó quá mức điên cuồng, y sẽ thẳng thừng báo cảnh sát.

Cho nên, nếu có người nói với vị tiến sĩ 28 tuổi rằng:

"Sau này, cuộc sống của y sẽ bị một con cá làm đảo lộn. Thậm chí y còn sẽ để nó làm những việc thân mật với mình."

Thì Khương Tuế nhất định sẽ bình tĩnh gọi điện cho bệnh viện tâm thần, bảo họ mau đến bắt cái kẻ hoang tưởng đang phát bệnh kia về.

Nhưng vận mệnh vốn là thứ kỳ diệu đến khó tin.

Khi Khương Tuế ngẩng đầu nhìn lên, nơi đỉnh hang đen kịt chỉ le lói một tia sáng nhạt, hàng mi y khẽ run. Có thứ gì đó lạnh lẽo lăn dài trên gò má, y tưởng là mưa, nhưng khi hàng mi khẽ cụp xuống, mới nhận ra… đó là nước mắt của chính mình.

Ares cúi người, đầu lưỡi khẽ lướt qua khóe mắt y, động tác nhẹ đến mức như sợ làm vỡ một khối pha lê mong manh. Nhưng hành động ấy lại mang theo sự mãnh liệt không thể cưỡng. Mỗi lần như vậy, ý thức Khương Tuế lại trôi nổi, mơ hồ cứ vừa kịp tỉnh thì lại bị Ares kéo xuống vực sâu vô tận của d*c v*ng.

Biển cả.

Trong cơn mê man, Khương Tuế mơ hồ nghĩ, có lẽ giữa y và biển vốn đã có một sợi dây định mệnh.

Y sinh ra ở một thị trấn nhỏ ven biển. Cả tuổi thơ đều gắn liền với tiếng sóng và mùi muối mằn mặn. Mẹ y cũng mất trong lòng biển. Và giờ đây, y lại bị một nhân ngư giam giữ nơi sào huyệt trên biển của nó.

Trong hang động, ngày và đêm chẳng thể phân biệt. Khương Tuế không biết đã trôi qua bao lâu. Y chỉ biết mỗi khi chìm vào giấc ngủ, rồi lại bị đánh thức, thì người đánh thức y… luôn là Ares, lúc nào nó cũng hôn đến khi y tỉnh dậy.

Ưu thế thể lực của nhân ngư được thể hiện quá rõ ràng, rõ ràng là nó mới là kẻ phải tốn sức, nhưng giờ đây Khương Tuế mới là người mệt mỏi rã rời, chỉ cần khẽ động đã thấy đau. Trong khi đó, Ares lại như chưa từng biết mệt, tinh thần vẫn sáng láng như cũ.

"... Cút đi." — Khương Tuế bực bội đẩy đầu nó ra.

"Không thể."

Ares có chút không hài lòng, nhưng nó vẫn nhận ra con người là một giống loài yếu ớt.

Vì vậy, Ares nhẹ nhàng đỡ y ngồi dậy, đút nước cho y uống, rồi lại định bóc tôm cho y ăn.

Khương Tuế vừa thấy đĩa tôm tươi tanh nồng thì không thể nhịn được nữa, nói:

"Ta muốn ăn đồ chín!"

Đối với nhân ngư, lửa là thứ vô cùng nguy hiểm. Nhưng nhìn người đang cuộn trong chăn, Ares trầm ngâm giây lát rồi quyết định đi ra ngoài.

Cuối cùng thoát khỏi con cá này, Khương Tuế thở phào, ngồi dậy. Ngay lập tức, y thấy trên hai chân mình chi chít vệt đỏ, xen lẫn những dấu tím bầm, dấu vết do con cá kia không khống chế được sức lực. Ngay cả mu bàn chân cũng không thoát.

Cúi nhìn thân trên, y liền cau mày.... thà không nhìn còn hơn, vừa nhìn đã thấy phiền.

Nếu nói toàn thân y bị Ares nhốt ở sào huyệt, bị nó đánh tơi tả một ngày một đêm, ai thấy cũng khó mà nghi ngờ lời y nếu nói mình bị cá đánh.

Mùi tanh ngọt trong không khí vẫn chưa tan. Khương Tuế ghét bỏ nhíu mày, một làn nữa tìm lại quần áo mặc vào. Dù toàn thân từng bị Ares nhìn thấy, y vẫn không thể chịu nổi việc tr*n tr**ng giữa nơi này.

Không lâu sau, Ares quay lại. Lần này, nó mang theo một đống củi khô. Khương Tuế chống cằm, nhìn nó vụng về xếp củi, rồi châm cỏ khô, động tác cứng nhắc nhưng nghiêm túc, lạ thay lại rất giống một con người đang "học đốt lửa".

Rồi Ares rút ra một vật, thế mà là một chiếc bật lửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!