Chương 31: Đôi mắt

Khương Tuế còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Ansel đã rút khẩu súng 90TWO ra, rút chốt an toàn, chuẩn bị bóp cò. Ngay lúc đó, thân thể Khương Tuế cứng đờ lại, có một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng:

"Đừng nhúc nhích."

Nòng súng lạnh ngắt chĩa thẳng vào gáy y.

Ansel khẽ chửi một tiếng, quay đầu quát:

"Sao hả, giờ lại không giả bộ nữa à?! Mẹ kiếp, ông già...."

Người kia đứng trong bóng tối, lạnh nhạt lên tiếng:

"Ngài Stuart, tôi thừa nhận là ngài đã khiến tôi gặp chút rắc rối. Nhưng kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu ngài còn định chống đối, thì khi màn kịch đặc sắc nhất mở ra, rất có thể trong khán phòng này sẽ chẳng còn chỗ cho ngài nữa. Ngài hiểu ý tôi chứ?"

Ansel siết chặt súng trong tay, ánh mắt sắc lạnh như chim ưng:

"Nói thì hay lắm, nhưng ông chắc gì có khả năng giết được tôi. Nếu thật sự có, tại sao phải chĩa súng vào Khương Tuế?"

"Đúng, tôi không dám chắc."

"Cạch" — tiếng đạn lên nòng vang lên.

"Nhưng sinh mạng của Khương Tuế lại nằm gọn trong tay tôi."

"......" Gân xanh trên thái dương Ansel giật liên hồi, miệng tuôn ra một tràng tiếng Anh th* t*c. Cơ bắp cả người hắn căng cứng như dây cung sắp đứt:

"Ngay cả y mà ông cũng không buông tha sao?!"

Người kia không trả lời.

Khương Tuế quay lưng về phía ông, không thấy được khuôn mặt, nhưng chỉ nghe giọng thôi, y đã nhận ra. Cả người run lên, giọng khàn khàn:

"Vì… vì sao?"

"…Cafu?"

Đúng là Cafu. Ông đứng sau Khương Tuế, gương mặt lạnh lẽo, hoàn toàn không còn chút vẻ hòa nhã thường ngày.

"Nếu có thể," Cafu nói:

"Tôi cũng không muốn đi đến bước này."

Lúc này Allison dẫn người đuổi tới, vài tên thuộc hạ lập tức bao vây Ansel, ai nấy đều trong tư thế sẵn sàng. Cafu trầm giọng:

"Bỏ súng xuống."

Ansel hít sâu, sắc mặt hung ác, trông như một con sói bị dồn đến đường cùng:

"Muốn dùng Khương Tuế để uy h**p tôi à? Ông tìm sai người rồi. Cầm y đi mà đe dọa Trần Kiến Khanh thì còn có tác dụng hơn đấy."

Vừa nói, hắn vừa ngầm chuyển hướng sự chú ý của mọi người, tay lại lặng lẽ chuẩn bị hành động, định nổ súng về phía Cafu rồi thừa lúc hỗn loạn mà kéo Khương Tuế chạy trốn. Nhưng Cafu cực kỳ cảnh giác, ông lập tức siết chặt cánh tay cơ bắp quanh cổ Khương Tuế, nói:

"Cậu mà dám bóp cò, tôi giết cậu ta ngay tại lập tức."

Chiếc cổ thon dài của Khương Tuế bị kẹp chặt bởi cánh tay cơ bắt của Cafu, mặt y lập tức chuyển sắc vì đau đớn. Khóe mắt Ansel giật mạnh, kiềm chế cơn phẫn nộ muốn nổ tung, nhìn chằm chằm Khương Tuế nói:

"Tốt nhất là cậu không phải đồng bọn của Cafu Garcia… nếu không thì cho dù chết, tôi cũng phải kéo cậu theo!"

Tuy miệng nói lời tàn nhẫn nhưng hắn vẫn chậm rãi ngồi xổm xuống, đặt súng xuống đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!