Đó là một đôi đồng tử xanh lam như vực thẳm biển sâu, lạnh lẽo, tàn bạo, tràn ngập vẻ dã tính dữ tợn của loài thú săn mồi, lóe lên thứ ánh sáng khát máu.
Đẹp đến mê hồn, nhưng nguy hiểm đến cực điểm.
Allison trong khoảnh khắc sợ đến mức toàn thân cứng đờ, không tài nào nhúc nhích.
Cô từng đọc qua tư liệu nghiên cứu: móng có màng của nhân ngư có thể dễ dàng xé toạc lớp da cứng rắn của cá nóc, huống hồ là ngực thịt của một con người; lực cắn của nó mạnh gấp nhiều lần so với con người, thậm chí vượt xa cả những loài thú săn mồi thống trị thảo nguyên như sư tử hay hổ báo, nghiền nát hộp sọ của cô chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Allison không hiểu vì sao, ngay khi cái chết cận kề, đầu óc cô lại thoáng qua những kiến thức này. Mồ hôi lạnh rịn ướt lưng, trong cơn hoảng loạn, cô chỉ biết trơ mắt nhìn nhân ngư dùng chiếc đuôi đầy uy lực chống đỡ, nâng bật cơ thể dậy, lao tới với tốc độ nhanh như bóng ma.
"……!"
Allison hoảng hốt nhắm chặt mắt. Chỉ trong tích tắc, cô cảm giác có một lực mạnh mẽ từ phía sau kéo mình lùi đi vài mét. Bên tai vang lên tiếng quát trầm lạnh của Khương Tuế:
"Muốn chết à! Mau chạy đi!"
Allison giật mình hoàn hồn, nước mắt trào ra trong cơn hoảng loạn:
"Tiến sĩ!"
Khương Tuế lại quát một tiếng, siết chặt cổ chân Allison, kéo cô chạy về phía giàn giáo. Trần Kiến Khanh nhíu mày, dường như không ngờ rằng Khương Tuế lại mạo hiểm vì Allison.
Giàn giáo đã bắt đầu khởi động, từ từ nâng lên. Trần Kiến Khanh lập tức vươn tay xuống:
"Tiến sĩ, để tôi kéo ngài lên!"
Allison nức nở:
"Tiến sĩ… ngài đi trước đi, đừng lo cho tôi!"
Khương Tuế không đáp. Trán y tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng; khóe mắt vì vận động gấp gáp mà ửng đỏ.
Y không cần quay đầu cũng biết nhân ngư đã sát ngay phía sau. Cái bóng ấy vừa khủng khiếp vừa mạnh mẽ, khiến từng lỗ chân lông trên cơ thể y đều dựng đứng.
Giàn giáo chỉ còn cách một bước, Khương Tuế nhét vội chiếc hộp giữ nhiệt vào tay Allison, đẩy mạnh:
"Đi lên!"
Allison cuống cuồng nắm lấy tay Trần Kiến Khanh, còn quay đầu lại đầy hoảng loạn:
"Tiến sĩ!"
Trần Kiến Khanh lập tức dồn sức kéo Allison lên. Dù vẻ ngoài trông thư sinh yếu đuối, nhưng cánh tay hắn lại rắn chắc đến kinh người. Sau khi đưa Allison an toàn lên giàn giáo, hắn lập tức quỳ gối, vươn tay về phía Khương Tuế:
"Tiến sĩ, nhanh! Tay tôi đây!"
Khương Tuế hít sâu một hơi, lấy đà lao lên, gần như sắp nắm được tay Trần Kiến Khanh thì phía sau bỗng ập đến luồng gió mạnh như sấm sét. Sức mạnh đó nặng tựa ngàn cân, đủ để nghiền nát cả mặt sàn. Trong thoáng chốc, Khương Tuế gần như tin rằng sinh mệnh mình sẽ kết thúc tại đây.
Nếu bị chiếc đuôi ấy quật trúng, thân thể một nghiên cứu viên biển sâu như y bị chụp nát thành bầy nhầy cũng chẳng khác nào một trò cười đen tối.
Đồng tử Trần Kiến Khanh co rút dữ dội, gần như nửa người thò ra ngoài giàn giáo:
"Tiến sĩ!"
Allison cũng gào thét đến vỡ họng, nhưng Khương Tuế đã chẳng còn nghe rõ.
Đầu ngón tay y vừa kịp lướt qua tay Trần Kiến Khanh, thì cả cơ thể đã bị chiếc đuôi cứng rắn của nhân ngư quấn chặt, lôi tuột xuống dưới!
Sắc mặt Trần Kiến Khanh lập tức sa sầm đến cực điểm. Trong tiếng thét chói tai của Allison, hắn nhanh chóng rút khẩu súng 92 từ bên hông, không chút do dự mà nhắm thẳng vào nhân ngư bóp cò.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!