Chương 29: Tôi giúp ngài tắm

Khoang tàu chật hẹp và ngột ngạt, trong tình thế cấp bách Khương Tuế chỉ còn cách nhồi nhét Cafu vào đống chăn lộn xộn, bản thân thì ngồi dậy nửa người, vẻ bực bội ngước mắt nói: "Tôi không cho phép cậu vào."

Trần Kiến Khanh đứng ở ranh giới ánh sáng và bóng tối, Khương Tuế khó thấy rõ nét mặt hắn, chỉ nghe giọng nói ôn hòa của hắn: "Đến giờ cơm chiều rồi, tiến sĩ."

Tim Khương Tuế đập nhanh hơn bình thường, y cố gắng hết sức để không để lộ cảm xúc, không kiên nhẫn đáp: "Biết rồi. Cậu đi ra trước đi, tôi thay quần áo."

Nhưng Trần Kiến Khanh vốn dễ nói chuyện, vừa quay người còn muốn kéo cửa giúp y. Ở khoảnh khắc xoay người ấy, ánh nhìn của hắn thoáng thấy rõ điều gì đó, động tác dừng lại, hắn nói như vô tình: "À, tiến sĩ, tôi vừa định đi gặp quản lý Garcia để thương lượng một chút việc, nhưng ông ta không có trong phòng. Ngài có thấy ông ấy không?"

Hô hấp Khương Tuế đình trệ, cố nén để khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc khác thường nào, nói: "Tôi vừa mới bị cậu đánh thức, vậy sao tôi lại gặp ông ta được? Rốt cuộc cậu có đi hay không?"

"Là…tôi hồ đồ." Trần Kiến Khanh gật đầu, rồi rời đi, kéo cửa đóng lại.

Khương Tuế bỗng thở phào nhẹ nhõm; Cafu suýt nữa thì nghẹn đến tắc thở, bò ra thì thầm: "Hắn tưởng cậu vẫn chưa biết sự thật, nên tranh thủ lúc này, nghe tôi nói đã."

Hai người đối diện nhau trong bóng tối, sắc mặt đều trắng bệt. Cafu bấu lấy bả vai Khương Tuế, nói vội: "Việc Trần Kiến Khanh không đơn thuần chỉ thay thế tôi đâu, rất có thể họ muốn giết tôi. Ansel là người được tổng bộ cử đến hỗ trợ… Gần đây tổng bộ chia rẽ rối loạn, có thể vì tôi đứng sai phe, nên bọn họ muốn loại bỏ tôi."

"Họ dự định nhân lúc động đất để khóa chúng ta trong phòng, như vậy hai người chúng ta sẽ chết trong vô thức, quỷ khôn hay, thần không biết, không ngờ kế hoạch bị lộ, Ansel với cậu bị nhốt ở trong, Trần Kiến Khanh không còn cách nào, chỉ có thể thả cậu ra, còn tôi thì dùng bom nổ tung bức tường…."

Khương Tuế: "Trong phòng anh sao lại có thuốc nổ?"

".... Cái này không phải là trọng điểm! Trong phòng tôi bây giờ không có lựu đạn đâu." Cafu bất đắc dĩ đáp. "Hiện tại quan trọng là, chúng ta đang ở trên tàu bay, đối với bọn họ đây là cơ hội tốt để thủ tiêu, ném chúng ta xuống biển cho cá ăn, rồi thi thể sẽ tìm không thấy. Nếu không vì trực giác báo trước…"

Cafu rùng mình, vỗ ngực: ".... Tôi đã bị Ansel đâm chết rồi trong tưởng tượng! Giờ bọn họ khắp nơi tìm tôi, chính là muốn giết người diệt khẩu."

Khương Tuế hoàn toàn mù tịt về những tranh đấu quyền lực ấy, so với mưu đồ và âm mưu của người khác, y còn thờ ơ hơn cả con nhím thò đầu vào chiếc hộp để xem có hạt dưa không.

"Xem ra tạm thời họ sẽ chưa động đến cậu, nhưng vẫn phải cẩn thận." Cafu nhỏ giọng dặn dò.

Khương Tuế lên tiếng: "Còn anh tính sao?"

Cafu cười khổ một tiếng, nói: "Tôi phải tìm chỗ ẩn náu mà trốn đi, bằng không khó giữ cái mạng nhỏ này lắm… Tới bữa tối này, cậu cố giữ chỗ cho bọn họ thêm một lúc, đừng tỏ ra có gì bất thường, tôi sẽ tìm nơi ẩn náu."

"Biết rồi." Khương Tuế đáp. "Anh đi đi, ở lâu thêm càng nguy hiểm."

Cafu dìu Khương Tuế tới cửa phòng ngủ bên cạnh, kéo hé cửa ra để nhìn xem bên ngoài có người tuần tra không. Nhưng vừa mở, họ thấy một bóng người thon dài đứng yên lặng, không biết đã đứng đó nghe bọn họ nói chuyện bao lâu, nhìn thấy ánh mắt hoảng sợ của Khương Tuế, người ấy hơi thở dài rồi nói: "Tiến sĩ, nói dối cũng không phải thói quen tốt."

Trần Kiến Khanh… vẫn đứng đó, không đi!

Trong nháy mắt Khương Tuế toát mồ hôi lạnh chạy dọc người, ngón tay run bần bật. Trần Kiến Khanh cúi người nhìn y, đưa tay như muốn lau vệt mồ hôi trên trán: "Tôi..."

"Khương Tuế! Chạy mau!" Cafu bất ngờ lao tới, ôm chặt Trần Kiến Khanh và hét lớn: "Tìm chỗ trốn! Đừng để ai tìm thấy cậu!"

Không kịp suy nghĩ nhiều, Khương Tuế bật dậy chạy. Cafu tuy đã lớn tuổi nhưng thân hình cao to gần mét tám, nên trong chớp mắt đã chặn được bước Trần Kiến Khanh, hắn nhất thời không thể thoát khỏi, tức giận, mắng: "Mẹ kiếp....."

Tiếng tim đập và hơi thở dồn dập vang dội bên tai Khương Tuế càng lúc càng nhanh. Y nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Cafu; Trần Kiến Khanh như đang nói chuyện với ai đó: "Chạy….. Ưm, lập tức đi tìm, đừng để y......"

Khương Tuế nhắm mắt lại, không lao thẳng ra hành lang mà chạy vào một căn phòng chứa đồ.

Trong này chất đầy hàng hóa, lộn xộn đến mức không còn chỗ đặt chân, y vấp phải một cuộn dây thừng lớn và ngã nhào xuống đất. Khuỷu tay và lòng bàn tay chạm vào một tảng gỗ thô, đau đến xuyên tim nhưng y vẫn không kêu, nằm sấp và cố bò về phía góc phòng.

Dây thừng, lưới đánh cá, giáo bắt cá, thậm chí cả đồ lặn và ủng đi mưa… Những thứ đó vẫn còn ướt mặn mùi biển, đã lâu không phơi, mùi tanh đã lên men thành một thứ hôi thối nồng nặc khiến người ta rùng mình.

Nếu là trước đây, Khương Tuế còn chẳng dám bén mảng vào nơi này, thà đi đường vòng còn hơn. Nhưng giờ y không có lựa chọn, phải giấu mình vào trước, rồi mới có thể bình tĩnh suy xét tình hình.

Phòng chứa đồ tối đen như mực. Khương Tuế vật lộn bò khoảng hai phút, chạm tới một chiếc tủ gỗ gắn tường và mừng rỡ vô cùng.

Bên ngoài chiếc tủ bị chồng chất đồ đạc che kín chính là nơi ẩn thân hoàn hảo!

Khương Tuế kéo cánh tủ thật cẩn thận, mùi trong tủ không biết là mùi gì, còn khó chịu hơn cả bên ngoài, một góc đầy ắp lưới đánh cá. Khương Tuế chui vào, quấn mình trong lưới như chôn mình, tim đập loạn giờ mới dần dịu lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!