Khương Tuế đến giờ vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác tê dại quái lạ khi Trần Kiến Khanh m*t lấy đầu lưỡi y.
… Không được. Tuyệt đối không thể nghĩ tiếp, bằng không y thật sự sẽ lập tức xách dao đi lấy cái đầu chó của tên họ Trần đó.
"Thì ra trong mắt tiến sĩ, cậu ta là loại người đó." Ansel cười sung sướng khi thấy người khác gặp họa, rồi chợt hỏi: "Vậy còn tôi thì sao? Tiến sĩ, trong mắt cậu, tôi là người thế nào?"
Khương Tuế mặt không chút biểu cảm, nhìn hắn: "Anh chắc là muốn nghe thật chứ?"
"…" Ansel đáp: "Thôi, coi như bỏ đi, để còn ăn cho xong bữa cơm này trong yên ổn."
Ánh mắt Ansel dừng lại nơi đối diện. Cơm mực trên bàn hắn không mấy hứng thú, ăn cũng hờ hững. Phần lớn thời gian, sự chú ý đều đặt vào gương mặt người đối diện.
"Tiến sĩ bỗng nhiên mời tôi ăn, hẳn có mục đích gì đúng không?"
Thật khó tin, một người đàn ông mà lại có thể đẹp tinh xảo đến vậy. Bất kể góc độ nào cũng đẹp đến mức khiến mắt người khác phải sa vào.
Khương Tuế cuối cùng cũng phát hiện ở Ansel một ưu điểm: hắn rất thẳng thắn. Mà Khương Tuế lại thích kiểu người như thế.
"Thật ra cũng không có gì." Khương Tuế buông muỗng xuống, cơm này quả thật khó ăn, ngày mai nhất định phải đi khiếu nại hậu cần. "Về chuyện Sif chết, tôi cảm thấy rất đáng tiếc. Lẽ ra bữa cơm này tôi nên mời sớm hơn."
"Thật sự là đáng tiếc sao?" Ansel nheo mắt.
"…" Khương Tuế đáp: "Cafu bảo tôi phải nói vậy. Ông ấy cho rằng trong tình huống bình thường, nếu tôi tỏ ra yếu thế, đối phương sẽ không còn muốn truy xét thêm."
"…" Ansel rốt cuộc đã hiểu.
Thì ra con cáo già Garcia kia lo sợ hắn sau khi trở về sẽ báo cáo lên tổng bộ, khiến căn cứ biển Caribe gặp phiền toái. Thế nên mới đẩy Khương Tuế ra, dùng đến thủ đoạn "mỹ nhân kế".
Một chiêu thấp kém đến mức buồn cười. Garcia ngay cả "mỹ nhân" cũng đưa ra với thái độ qua loa, thậm chí còn có phần ác liệt.
Nhưng mà…
Quả thật, mỹ nhân này quá mức diễm lệ.
Ngay từ ngày đầu đặt chân đến căn cứ Địa Trung Hải, Ansel đã nghe ngóng được: trong sáu căn cứ trực thuộc tổng bộ, mỗi lần phân bổ ngân sách, căn cứ biển Caribe đều là đơn vị nhận được nhiều và kịp thời nhất. Hắn vốn nghĩ chuyện đó chẳng có liên quan gì lớn đến thành quả nghiên cứu.
Garcia nói rất đúng. Khi Khương Tuế tỏ ra yếu thế, chẳng ai muốn tiếp tục tranh cãi với y.
"Vậy tiến sĩ hy vọng mời tôi dùng bữa hôm nay, chẳng qua là muốn mua chuột tôi? Để khi trở về viết báo cáo, tôi sẽ nói vài lời tốt đẹp cho căn cứ này?" Ansel nghiêng đầu, giọng trầm xuống: "Hay là… hy vọng tôi đừng lấy chuyện Sif làm cái cớ để thúc ép tổng bộ thay máu tầng quản lý căn cứ biển Caribe?"
Khương Tuế lập tức nhìn hắn chằm chằm: " Anh cũng biết tổng bộ muốn thay Cafu?"
Ansel: "Tiến sĩ chưa nghe qua sao? Gia tộc bên mẹ tôi là một trong những nhà đầu tư lớn nhất của hệ thống nghiên cứu. Những tin tức thế này, tôi đương nhiên sẽ biết."
"Vì sao?" Khương Tuế truy hỏi. "Năng lực làm việc của Cafu vốn không có vấn đề."
Ngón tay thon dài của Ansel gõ nhịp lên mặt bàn, tựa hồ đang cân nhắc điều gì. Vài giây sau, hắn nhếch môi, cười mờ ám: "Đây là bí mật lớn đấy. Trước khi tôi nói cho cậu, cậu phải trả lời tôi một câu hỏi."
Khương Tuế ngẩng cằm: "Hỏi đi."
Bộ dáng kiêu ngạo ấy khiến người ta khó phân biệt rốt cuộc ai mới là kẻ đang cần đến ai. Ansel cũng không bận tâm, lập tức hỏi:
"Cậu và Garcia rốt cuộc có quan hệ gì?"
"..... Ông ấy là cấp trên của tôi. Chẳng phải nhìn qua là hiểu sao?"
"Không." Ansel nhìn sâu vào mắt y: "Tôi muốn hỏi là về lời đồn… quan hệ mập mờ của hai người."
Nét mặt Khương Tuế trở nên cổ quái. Y đánh giá Ansel một lượt, khoanh tay nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!