Chẳng phải đã bị nói trúng rồi sao?" Khương Tuế cong khóe môi, cười nhạt:
"Cậu nói tôi giỏi lợi dụng tình cảm của người khác để mưu cầu lợi ích cho mình… Cậu nói không sai, tôi thừa nhận, tôi chính là loại người như thế. Nhưng đây là chuyện người tình tôi nguyện, chẳng lẽ tôi ép người khác phải thích tôi? Còn về việc tôi và nhân ngư có giao dịch gì, thì lại càng không cần phải giải thích cho cậu. Suy cho cùng…"
"Cậu chỉ là một nghiên cứu viên cấp dưới của tôi mà thôi." Khương Tuế cười khinh miệt, vỗ nhẹ lên vai hắn, đứng dậy định xuống giường. Nhưng Trần Kiến Khanh lại giữ chặt y, ép lên đầu giường, cúi xuống, ánh mắt gắt gao khóa chặt đôi mắt y:
"Tiến sĩ, ngài đối với tất cả những người thích ngài đều vô tình như thế sao?"
"Người thích tôi quá nhiều." Khương Tuế thản nhiên đáp:
"Chẳng lẽ tôi phải an ủi từng người một? Tôi chưa bao giờ làm những việc không có giới hạn như vậy."
Y hất tay Trần Kiến Khanh đang giữ mình, cảnh cáo:
"Để tôi đi, Cafu vẫn còn ở trong căn cứ. Nếu cậu dám làm gì tôi…"
"Tiến sĩ." Trần Kiến Khanh cắt lời y, hỏi thẳng:
"Có ai từng nói với ngài chưa…"
"Cái gì?"
Trần Kiến Khanh gằn từng chữ:
"Ngài cái kiểu này, thật giống như thiếu ch*ch."
Khương Tuế sững sờ, hoàn toàn không ngờ một người bề ngoài quang minh chính đại như Trần Kiến Khanh lại có thể buông ra lời lẽ hạ lưu như thế. Nhưng chưa kịp mắng chửi, đối phương đã mạnh mẽ áp môi xuống hôn y.
Nụ hôn của Trần Kiến Khanh hoàn toàn trái ngược vẻ ngoài ôn hòa kia, vừa hung ác vừa ngang ngược, chất chứa d*c v*ng chiếm hữu tuyệt đối. Hắn hận không thể chiếm đoạt từng ngóc ngách trong khoang miệng Khương Tuế, không cho phép chút phản kháng nào. Mỗi khi Khương Tuế vùng vẫy, hắn liền l**m cắn hàm trên cực kỳ mẫn cảm của y, m*t lấy đầu lưỡi khiến Khương Tuế tê dại. Khương Tuế gần như không thể chống đỡ nổi, nước bọt theo khóe môi trào ra, cả người chật vật đến mức khó coi.
Khương Tuế phẫn nộ túm chặt tóc hắn, dùng sức giật mạnh ra sau. Nhưng Trần Kiến Khanh dường như chẳng hề cảm thấy đau, trái lại còn hôn càng sâu hơn. Trong thoáng chốc, Khương Tuế thậm chí sinh ra ảo giác như thể mình sẽ bị hắn nuốt chửng. Hơi thở gấp gáp, chân tay bủn rủn, ngay cả sức kéo tóc hắn cũng không còn.
Đúng lúc ấy, tiếng đập cửa dồn dập vang lên:
"Trần?! Trần, cậu ở đâu?!"
Là giọng của Allison.
Trần Kiến Khanh khẽ nheo mắt, tỏ vẻ không vui, hơi buông lỏng Khương Tuế. Hắn l**m đi vệt nước nơi khóe môi y, giọng điệu bình thản như thường:
"Có chuyện gì vậy?"
Allison đáp:
"Tôi có việc gấp muốn tìm tiến sĩ, nhưng ấn chuông mãi không thấy phản ứng. Cậu biết mật mã phòng y, có thể vào xem giúp tôi được không?"
Trần Kiến Khanh ghé sát, khẽ nói với Khương Tuế đang th* d*c kịch liệt:
"Tiến sĩ, có người tìm ngài."
Mặt và cổ Khương Tuế đỏ bừng, tức giận giơ tay định đánh hắn. Nhưng lần này Trần Kiến Khanh giữ chặt, thấp giọng cười:
"Nếu để lại dấu vết thì khó giải thích lắm. Đợi lát nữa hãy tính sổ lại, được chứ?"
"…… Đồ điên." Khương Tuế nghiến răng:
"Tôi nhất định sẽ đuổi việc cậu."
Trần Kiến Khanh bật cười, kéo lại cổ áo cho y ngay ngắn, rồi thuận tay chỉnh lại mái tóc rối loạn, nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!