Chương 20: Một nụ hôn không chút do dự

Khương Tuế chống tay lên bồn rửa mặt, trước mắt mơ hồ, vừa bước thêm hai bước đã loạng choạng ngã xuống sàn. Trần Kiến Khanh lập tức lao tới đỡ lấy y, xúc cảm từ làn da tinh tế mềm mại truyền đến, khiến hắn thoáng run lên mà chính bản thân cũng khó nhận ra.

Ngày thường, tiến sĩ luôn chỉnh tề đến mức cúc áo sơ mi cũng cài kín tận trên cùng, xương quai xanh che chắn không lộ một chút. Trong mắt mọi người, y như vầng trăng lạnh lẽo treo nơi chân trời, xa vời không thể chạm tới. Thậm chí, các nghiên cứu viên vẫn thường xì xào sau lưng rằng, tiến sĩ chưa từng nhắm vào cá nhân nào, đơn giản chỉ là y thực sự xem tất cả những người khác chẳng khác gì rác rưởi.

Mà quả thật, y có đủ tư cách để kiêu ngạo như vậy.

Có lẽ chính vì hình tượng cao ngạo, xa cách ấy đã khắc sâu quá lâu, cho nên khoảnh khắc Trần Kiến Khanh ôm được Khương Tuế vào lòng, hắn mới kinh ngạc phát hiện: thì ra con người ấy lại mảnh mai, gầy yếu đến thế. Vòng eo thon gọn kia, dường như chỉ cần một bàn tay của hắn cũng có thể bẻ gãy.

Hàng mi Trần Kiến Khanh rũ xuống, ánh mắt đuổi kịp gương mặt Khương Tuế khi ngẩng lên. Đôi mắt khẽ ngấn nước, gương mặt ửng hồng, giữa mày hơi nhíu lại, lộ rõ sự khó chịu. Nhưng cho dù đã say, bản năng mắng chửi người khác vẫn còn nguyên, y lập tức nói:

"Nhìn cái gì mà nhìn?"

"…" Nếu như đối mặt là một Khương Tuế tỉnh táo, Trần Kiến Khanh tuyệt đối không dám thốt ra, nhưng giờ phút này, trong không gian mịt mù hơi nước ấm áp, hắn nuốt khan, nhỏ giọng nói:

"Bởi vì… ngài thật đẹp."

Khương Tuế như không nghe hiểu hắn nói, nắm chặt cổ áo hắn, mày nhíu chặt hơn:

"Cậu nói gì?"

Sau khi tắm xong, y chỉ tùy tiện quấn đại một chiếc áo choàng, da thịt lộ ra một mảng lớn, trắng đến chói mắt. Đường nét cân đối phảng phất như tỏa hương dụ người ta muốn nếm thử, xương quai xanh tinh tế ửng hồng, khêu gợi đến mức khiến người ta chỉ muốn chạm vào.

Trần Kiến Khanh cố gắng kìm nén, nhắm mắt lại, khoác bộ đồ ngủ sạch sẽ lên cho y. Mặc áo còn dễ, nhưng mặc quần thì khó hơn, đặc biệt khi Khương Tuế chẳng hợp tác, còn dùng ánh mắt khinh khỉnh như muốn nói: "Thứ dơ bẩn như cậu cũng dám chạm vào tôi sao?" Bình thường, chỉ một ánh nhìn ấy cũng đủ sức sát thương, nhưng lúc này…

Hắn kéo lại phần áo choàng bị trượt xuống vai Khương Tuế, thấp giọng:

"Xin lỗi."

Rồi không chần chừ, hắn bế bổng Khương Tuế đặt lên bồn rửa mặt. Khương Tuế lập tức trợn to mắt, một chân đá mạnh ra:

"Cậu làm cái gì vậy?!"

Trần Kiến Khanh sớm đã đề phòng, giữ lấy mắt cá chân y, trầm giọng:

"Trước mặc quần áo vào, nếu không ngài sẽ cảm lạnh."

Khương Tuế nheo mắt nhìn chằm chằm, không đáp. Trần Kiến Khanh liền nửa quỳ, đỡ y mặc quần, rồi chuẩn bị bế ra ngoài. Bất ngờ, Khương Tuế kề sát tai hắn, thì thầm:

"Cậu có phản ứng."

Thân thể Trần Kiến Khanh cứng lại, nhưng rất nhanh hắn bình thản đáp:

"Đây là chuyện rất bình thường."

Khương Tuế bật cười nhạt, nâng chân chống vào bụng hắn, ngăn không cho lại gần thêm chút nào, giọng chán ghét:

"Đừng chạm vào tôi."

Rồi y tự mình nhảy xuống, loạng choạng bước ra ngoài. Thấy giường thì lập tức bò lên, chui vào chăn cuộn tròn, bắt đầu ngủ.

Một lúc lâu sau, Trần Kiến Khanh mới nhẹ nhàng nói:

"Tiến sĩ, đó là giường của tôi."

"Hiện tại là của tôi." Giọng Khương Tuế từ trong chăn vọng ra, có chút rầu rĩ, "Cậu có thể câm miệng được không?"

Trần Kiến Khanh ngoan ngoãn im lặng một lát, rồi dịu giọng nhắc:

"Tiến sĩ, tóc ngài chưa được hong khô, ngủ như vậy sáng mai sẽ đau đầu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!